Buổi sáng thứ Hai tại bệnh viện tâm thần tư nhân bắt đầu bằng một bầu không khí ngột ngạt hơn thường lệ. Thẩm Hoài An đứng trước gương trong phòng nghỉ cá nhân, cẩn thận thắt lại cà vạt. Anh dừng lại ở chiếc cúc áo trên cùng, phân vân một giây rồi cài chặt nó lại. Sự kín kẽ này không chỉ là thói quen, mà là một chiếc khiên chắn mà anh hy vọng có thể bảo vệ mình trước những đợt sóng ngầm từ Diệp Ninh.
Suốt hai ngày cuối tuần, mùi hương hoa huệ tây và vị sơn dầu ấy cứ quẩn quanh trong tiềm thức của anh, len lỏi cả vào những giấc ngủ chập chờn.
Chiều hôm đó, Diệp Ninh đến sớm hơn mười phút.
Khi Hoài An mở cửa, anh thấy cô đang ngồi ở hàng ghế chờ, đôi chân vắt chéo đầy kiêu kỳ. Hôm nay cô mặc một bộ sườn xám cách tân bằng nhung đen, ôm sát lấy từng đường cong mềm mại của cơ thể. Những bông hoa trà thêu tay bằng chỉ bạc dọc bên hông như đang chuyển động theo mỗi nhịp thở của cô.
"Vào đi, cô Diệp."
Cô đứng dậy, không nói một lời, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt chứa đựng sự đắc thắng thầm lặng. Khi đi ngang qua anh để vào phòng, tà áo sườn xám xẻ cao vô tình lướt qua ống quần tây của anh, tạo ra một sự ma sát nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến da thịt Hoài An nóng ran.
Vừa bước vào phòng, Diệp Ninh không ngồi xuống ghế ngay. Cô đi thẳng đến chiếc kệ sách khổng lồ của anh, ngón tay lướt qua những gáy sách y khoa dày cộm.
"Anh đọc nhiều về nỗi đau của người khác như vậy," cô quay lại, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười, "liệu anh có bao giờ tự hỏi về nỗi đau của chính mình không, Hoài An?"
"Chúng ta ở đây để thảo luận về cô, không phải về tôi," anh lạnh lùng đáp, ngồi xuống bàn làm việc và mở cuốn sổ ghi chép. "Thuốc tôi kê cho cô có tác dụng gì không?"
Diệp Ninh bước chậm rãi về phía anh. Thay vì ngồi vào chiếc ghế bành đối diện, cô đi vòng ra sau lưng anh. Hoài An cứng người lại, hơi thở của anh vô thức trở nên nông và nhanh hơn. Anh có thể cảm thấy hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cô đang áp sát sau lưng mình.
"Thuốc của anh..." cô cúi xuống, mái tóc đen dài rủ xuống vai anh, mùi hương quyến rũ lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác của anh. "Nó làm tôi buồn ngủ, nhưng những giấc mơ lại càng trở nên chân thực hơn. Tôi mơ thấy anh, bác sĩ ạ."
Hoài An siết chặt chiếc bút máy trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. "Đó là phản ứng phụ của thuốc an thần, nó kích thích sự ảo giác nếu cô có tâm lý ám ảnh."
"Ảo giác sao?" Diệp Ninh khẽ cười, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại chậm rãi đặt lên vai anh, rồi lướt dần xuống ngực, ngay phía trên trái tim anh. "Vậy nhịp tim đang đập loạn xạ này của anh cũng là ảo giác sao?"
Sức nóng từ lòng bàn tay cô xuyên qua lớp vải sơ mi mỏng, đốt cháy sự bình tĩnh cuối cùng của Hoài An. Anh quay phắt ghế lại, chộp lấy cổ tay cô để ngăn lại. Anh định đẩy cô ra, nhưng khi nhìn vào đôi mắt đang lấp lánh sự tinh quái và khao khát ấy, đôi tay anh lại không nỡ buông.
"Diệp Ninh, cô đang vi phạm quy tắc trị liệu," anh gằn giọng, giọng nói đã mất đi sự điềm tĩnh thường ngày, trở nên khàn đục.
"Quy tắc được tạo ra để phá vỡ mà," cô không hề sợ hãi, trái lại còn tiến gần hơn, để đầu gối mình chen vào giữa hai chân anh. "Anh sợ tôi, hay sợ chính sự thèm khát đang trỗi dậy trong mình?"
Khoảng cách giữa họ bây giờ gần đến mức Hoài An có thể nhìn thấy từng sợi mi của cô đang rung động. Anh có thể cảm nhận được lồng ngực cô phập phồng chạm nhẹ vào cánh tay mình. Bản năng của một người đàn ông trong anh đang gào thét, đòi hỏi anh phải kéo cô vào lòng và nghiền nát sự kiêu ngạo đó bằng một nụ hôn. Nhưng đạo đức nghề nghiệp như một gáo nước lạnh dội xuống, kìm hãm anh lại trong một sự giằng xé đau đớn.
Lý trí anh bảo rằng đây là một cái bẫy tâm lý, nhưng cơ thể anh lại phản ứng như một con thú bị bỏ đói lâu ngày trước một miếng mồi dẫn dụ.
"Cô không đi trị liệu, cô đang đi săn," Hoài An thì thầm, đôi mắt anh đỏ vằn vì kìm nén.
"Và tôi đã tóm được con mồi rồi, đúng không?" Diệp Ninh đưa bàn tay còn lại vuốt ve gò má anh, ngón cái lướt nhẹ qua đôi môi đang mím chặt của anh. "Anh lạnh lùng như một tảng băng, nhưng bên dưới tảng băng đó là ngọn lửa đang chực chờ bùng cháy. Hãy để tôi giúp anh giải tỏa nó..."
Cô cúi xuống, đôi môi đỏ mọng chỉ còn cách môi anh vài milimet. Hoài An có thể ngửi thấy mùi mật ong thanh ngọt từ hơi thở của cô. Sự im lặng trong căn phòng trở nên ngột ngạt đến mức nghe thấy cả tiếng nuốt khan đắng chát của anh.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại nội bộ trên bàn đổ chuông vang dội, phá tan bầu không khí ám muội.
Hoài An như sực tỉnh khỏi một cơn mê. Anh dứt khoát đẩy cô ra, đứng bật dậy, hơi thở dồn dập. Diệp Ninh bị đẩy lùi lại vài bước, cô không giận, chỉ nhìn anh với một nụ cười nửa miệng đầy mãn nguyện. Cô biết mình đã thắng vòng này.
Hoài An không nhấc máy. Anh đứng quay lưng về phía cô, tay chống lên bàn, cố gắng ổn định lại nhịp thở. "Buổi hôm nay... kết thúc. Cô đi đi."
Diệp Ninh chậm rãi chỉnh lại tà áo sườn xám, cầm lấy túi xách lụa của mình. Cô bước đến gần cửa, rồi dừng lại, ngoái đầu nhìn anh.
"Hẹn gặp lại vào thứ Tư, bác sĩ Thẩm. Hy vọng lúc đó, chiếc áo blouse của anh vẫn còn phẳng phiu như bây giờ."
Tiếng gót giày nhọn gõ xuống sàn hành lang xa dần, để lại Hoài An trong căn phòng chỉ còn mùi hương hoa huệ vương vất. Anh ngồi sụp xuống ghế, nới lỏng chiếc cà vạt đã trở nên quá chật chội. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy sợ hãi chính mình. Anh biết, thứ tư tới không chỉ là một buổi trị liệu, mà là một cuộc hành trình đi thẳng vào địa ngục của những ham muốn không lối thoát.