MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiện Cuộc Trị Liệu Kỳ LạChương 3

Nghiện Cuộc Trị Liệu Kỳ Lạ

Chương 3

1,101 từ · ~6 phút đọc

Thứ Tư không đến như dự định. Một cuộc gọi khẩn cấp từ bệnh viện vào tối thứ Ba đã đẩy Thẩm Hoài An vào một ca can thiệp tâm lý kéo dài suốt đêm cho một bệnh nhân có ý định tự sát. Khi anh rời khỏi bệnh viện vào sáng sớm hôm sau, đầu óc anh trống rỗng, nhưng trong sâu thẳm, có một sự nhẹ nhõm hèn nhát: Anh không phải đối mặt với Diệp Ninh trong căn phòng trị liệu chật hẹp đó nữa.

Nhưng Diệp Ninh không phải là người dễ dàng bị gạt ra khỏi lịch trình.

Tối hôm đó, trời đổ mưa tầm tã. Hoài An ghé vào một quán bar nhỏ nằm sâu trong hẻm vắng, nơi anh thường đến để gột rửa những áp lực của công việc bằng vài ly whisky không đá. Quán vắng, ánh đèn màu hổ phách hắt lên những chai rượu thủy tinh tạo nên những vệt sáng lờ mờ.

Anh vừa nhấp một ngụm rượu mạnh, cảm nhận vị cay nồng cháy xuống cổ họng thì một bóng hình quen thuộc ngồi xuống chiếc ghế cao ngay cạnh anh. Không cần quay đầu lại, mùi hương hoa huệ đặc trưng ấy đã phản bội chủ nhân của nó.

“Bác sĩ Thẩm đi uống rượu một mình sao? Tôi cứ tưởng anh là người chỉ uống nước lọc và ngủ đúng mười giờ tối chứ.”

Hoài An siết chặt ly rượu, đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào tấm gương phía sau quầy bar. Hôm nay Diệp Ninh không mặc váy lụa hay sườn xám. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng oversized, vài chiếc cúc trên cùng buông lơi, để lộ xương quai xanh thanh mảnh và làn da ửng hồng vì hơi lạnh của nước mưa. Mái tóc cô ướt đẫm, dính bết vào đôi gò má khiến cô trông có vẻ mong manh, nhưng ánh mắt lại rực cháy hơn bao giờ hết.

“Cô theo dõi tôi?” Hoài An hỏi, giọng anh khàn đặc vì thiếu ngủ và vì rượu.

“Thành phố này nhỏ lắm, bác sĩ ạ. Hoặc có lẽ, là do trái tim tôi dẫn đường.” Cô gọi một ly Martini, rồi xoay người lại, đối diện với anh. “Hôm nay tôi không phải là bệnh nhân, anh cũng không phải bác sĩ. Giữa cơn mưa này, chúng ta chỉ là hai kẻ cô độc đang tìm hơi ấm.”

Hoài An quay sang nhìn cô. Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, vẻ đẹp của Diệp Ninh trở nên hư thực, đầy dẫn dụ. Anh thấy một giọt nước mưa từ tóc cô chậm rãi lăn xuống cổ, trượt qua hõm cổ rồi biến mất sau lớp vải sơ mi mỏng manh. Một cảm giác rạo rực trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào trước đây.

“Cô biết mình đang đùa với lửa không, Diệp Ninh?”

“Tôi không sợ lửa. Tôi chỉ sợ sự lạnh lẽo của anh thôi.”

Diệp Ninh vươn tay ra, những ngón tay lạnh giá vì nước mưa chạm vào gò má nóng bừng của anh. Sự tương phản về nhiệt độ khiến Hoài An khẽ run lên. Anh không đẩy cô ra. Trong không gian này, không có chiếc áo blouse trắng che chở, không có những chuẩn mực đạo đức của phòng khám, anh chỉ là một người đàn ông đang bị một người phụ nữ làm cho mê muội.

Cô tiến sát lại, hơi thở mang vị rượu cay nồng hòa quyện với mùi hương hoa huệ. “Anh đã bao giờ tự hỏi, nếu anh buông bỏ sự kiểm soát đó ra, cảm giác sẽ thế nào không? Chỉ một đêm thôi. Không bác sĩ, không bệnh nhân. Chỉ có tôi và anh.”

Tiếng mưa đập vào mái hiên quán bar như nhịp trống thúc giục. Hoài An đặt mạnh ly rượu xuống bàn. Anh nắm lấy gáy cô, kéo cô lại gần hơn. Khoảng cách mong manh cuối cùng đã tan vỡ.

“Nếu ngày mai cô hối hận...” Anh thì thầm sát môi cô.

“Tôi chỉ hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn,” Diệp Ninh đáp, rồi cô chủ động áp môi mình vào môi anh.

Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn. Đó là một sự xâm chiếm, một sự bùng nổ của tất cả những kìm nén suốt bao ngày qua. Nụ hôn của cô mang vị đắng của rượu, vị mặn của nước mưa và vị ngọt lịm của sự phản bội lý trí. Hoài An đáp trả một cách cuồng nhiệt, đôi tay anh luồn vào mái tóc ướt của cô, siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình.

Anh dẫn cô rời khỏi quán bar, bước vào cơn mưa tầm tã. Họ không về nhà anh, cũng không về nhà cô. Anh đẩy cô vào ghế sau của chiếc xe sedan sang trọng đang đỗ trong bóng tối của con hẻm.

Bên trong xe, không gian trở nên nhỏ hẹp và nóng bức đến nghẹt thở. Tiếng mưa rơi trên trần xe như một lớp màn ngăn cách họ với thế giới bên ngoài. Trong bóng tối lờ mờ, Hoài An thấy đôi mắt Diệp Ninh sáng rực lên. Cô chậm rãi cởi bỏ những chiếc cúc áo sơ mi trắng, để lộ bờ vai trần và nội y ren đen đầy khiêu khích.

“Hãy nhìn tôi, Hoài An. Đừng nhìn bệnh nhân của anh. Hãy nhìn người phụ nữ đang khao khát anh đây này.”

Mọi hàng rào phòng thủ của Thẩm Hoài An hoàn toàn sụp đổ. Anh lao vào cô như một kẻ khát nước tìm thấy nguồn suối. Những đụng chạm không còn sự e dè chuyên nghiệp, thay vào đó là sự thô ráp, nồng nhiệt của bản năng. Anh hôn dọc theo cổ cô, dừng lại ở xương quai xanh, để lại những dấu vết đỏ thắm của sự chiếm hữu.

Diệp Ninh rên rỉ khẽ, đôi tay cô bám chặt vào vai anh, móng tay găm nhẹ vào lớp vải sơ mi đắt tiền. Sự cấm kỵ của mối quan hệ này càng làm cho cảm giác trở nên kích thích hơn bao giờ hết. Mỗi một cái chạm, mỗi một hơi thở đều mang theo vị ngọt của tội lỗi.

Đêm đó, dưới cơn mưa xối xả của thành phố, vị bác sĩ tâm lý lỗi lạc đã chính thức bước qua ranh giới cấm. Anh không biết rằng, đằng sau sự cuồng nhiệt này, Diệp Ninh đang nở một nụ cười thỏa mãn. Con mồi của cô đã thực sự sa lưới, và trò chơi bây giờ mới chính thức bắt đầu.