Ánh sáng xám xịt của buổi sáng sớm luồn qua khe rèm cửa sổ xe hơi, đánh thức Thẩm Hoài An khỏi một cơn mê dài. Anh mở mắt, cảm giác đầu tiên là sự ê ẩm nơi sống lưng và mùi hương hoa huệ tây vẫn còn nồng đậm trong không gian chật hẹp. Diệp Ninh đã đi từ lúc nào, chỉ để lại chiếc áo cardigan mỏng manh vắt vẻo trên ghế lái và một mẩu giấy nhỏ cài trên bảng điều khiển: "Hẹn gặp lại ở nơi chúng ta bắt đầu, bác sĩ của em."
Hoài An ngồi lặng đi trong xe rất lâu. Anh nhìn vào gương chiếu hậu, thấy gương mặt mình hốc hác, đôi mắt vằn tia máu và trên cổ áo sơ mi vẫn còn vương một vệt son đỏ nhạt. Sự kinh tởm chính bản thân mình và nỗi hưng phấn điên rồ của đêm qua đấu tranh dữ dội trong lồng ngực anh. Anh đã phá vỡ mọi quy tắc tối thượng của nghề nghiệp. Anh không còn là người chữa lành nữa, anh đã trở thành kẻ cùng hội cùng thuyền với bóng tối.
8 giờ sáng, Hoài An có mặt tại phòng khám. Anh đã tắm rửa, thay một bộ vest mới phẳng phiu, xịt nước hoa mùi gỗ tuyết tùng để át đi mọi dấu vết của đêm mưa. Nhưng khi anh bước vào căn phòng trị liệu, hơi ấm từ chiếc ghế bành da vẫn khiến anh rùng mình.
10 giờ sáng. Tiếng gõ cửa vang lên. Đúng nhịp điệu ngẫu hứng ấy.
Cánh cửa mở ra, Diệp Ninh bước vào với vẻ mặt tươi tắn như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô mặc một chiếc váy hoa nhí nhẹ nhàng, kín cổng cao tường, trông như một nữ sinh thanh thuần. Nhưng ánh mắt cô khi chạm vào Hoài An lại chứa đựng một sự lẳng lơ đầy chiếm hữu.
"Chào buổi sáng, bác sĩ Thẩm. Hôm nay trông anh hơi mệt mỏi."
Hoài An giữ chặt tập hồ sơ, giọng anh lạnh lùng đến mức đáng sợ: "Mời ngồi, cô Diệp. Chúng ta hãy bắt đầu buổi trị liệu."
Diệp Ninh ngồi xuống, bắt chéo chân, tà váy hơi kéo lên để lộ vết bầm mờ nhạt trên đùi—kết quả của sự cuồng nhiệt tối qua trong xe. Cô cố tình xoay người để vết dấu đó lọt vào tầm mắt anh.
"Tôi thấy mình đã ngủ rất ngon," cô chống cằm, giọng nói nũng nịu. "Giấc mơ về những bàn tay đeo găng cao su đã biến mất. Thay vào đó, tôi mơ thấy một người đàn ông mạnh mẽ, người đã dùng sự chiếm hữu để lấp đầy khoảng trống trong tôi. Anh có muốn nghe chi tiết không?"
"Đủ rồi!" Hoài An đập mạnh tay xuống bàn. "Diệp Ninh, chuyện tối qua... là một sai lầm. Tôi không nên để cảm xúc nhất thời chi phối. Từ hôm nay, tôi sẽ chuyển hồ sơ của cô cho bác sĩ Trần. Tôi không còn đủ tư cách để điều trị cho cô nữa."
Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Nụ cười trên môi Diệp Ninh dần biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lẽo đến rợn người. Cô đứng dậy, chậm rãi tiến về phía bàn làm việc, từng bước gót giày gõ xuống sàn như đếm ngược giờ tử hình của anh.
Cô cúi xuống, hai tay chống lên mặt bàn, ghé sát tai anh thì thầm: "Anh định rũ bỏ tôi sao, Hoài An? Sau khi anh đã nếm trải hương vị của tôi, sau khi anh đã để lại những dấu vết này trên người tôi? Anh nghĩ bác sĩ Trần sẽ nói gì nếu ông ấy thấy đoạn video quay cảnh chiếc xe của anh rung lên trong con hẻm tối qua?"
Hoài An sững sờ, hơi thở anh nghẹn lại: "Cô... cô quay phim?"
Diệp Ninh bật cười, một tiếng cười lảnh lót nhưng đầy cay độc. Cô vuốt ve gò má anh bằng những ngón tay lạnh lẽo: "Em không cần quay phim. Em chỉ cần anh biết rằng, em chính là liều thuốc độc mà anh đã lỡ nuốt vào rồi. Anh không thể nhả ra, cũng không thể tìm thuốc giải. Anh nghĩ mình có thể quay lại làm một vị bác sĩ đạo mạo sao? Không, Hoài An. Anh đã thuộc về em, từ trong xương tủy."
Nói rồi, cô ngồi thẳng lên đùi anh, vòng tay qua cổ anh trước sự bàng hoàng của Hoài An. Chiếc áo blouse trắng của anh một lần nữa bị vò nát dưới bàn tay cô.
"Bây giờ," cô cắn nhẹ vào vành tai anh, "hãy tiếp tục buổi trị liệu của chúng ta. Tôi muốn anh kiểm tra xem, trái tim tôi vì anh mà đau đớn đến mức nào."
Lý trí của Hoài An gào thét bảo anh đẩy cô ra, bảo anh hãy gọi bảo vệ, hãy thú nhận tất cả để bảo vệ danh dự cuối cùng. Nhưng khi hơi ấm của cô áp sát, khi mùi hương hoa huệ tây vây hãm lấy các giác quan, bản năng của anh lại một lần nữa chiến thắng. Đôi bàn tay anh, vốn để cầm bút ký đơn thuốc, giờ đây lại vô thức siết chặt lấy vòng eo thon gọn của người bệnh nhân đang dẫn dụ mình vào vực thẳm.
Bên ngoài cánh cửa phòng khám, tiếng bước chân của các y tá đi ngang qua, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường. Nhưng bên trong căn phòng kín, một vị bác sĩ đang dần đánh mất linh hồn mình dưới những nụ hôn mang vị đắng của sự tống tình và vị ngọt của sự sa ngã.
Hoài An hiểu rằng, từ giây phút này, anh không còn là người điều trị cho Diệp Ninh. Anh chính là tù nhân trong lồng giam nhung lụa do chính cô tạo ra.