Sự im lặng bao trùm văn phòng bác sĩ lúc này không còn là sự tĩnh mịch của một nơi chữa lành, mà là sự đặc quánh của một căn hầm chứa đầy những bí mật tội lỗi. Thẩm Hoài An ngồi bất động trên chiếc ghế xoay, để mặc Diệp Ninh ngồi trên đùi mình, vòng tay cô như một chiếc xiềng xích bằng nhung đang siết chặt lấy cổ anh.
“Buông ra…” Hoài An thốt lên, nhưng giọng nói của anh lại thiếu hẳn sự kiên định cần thiết. Nó giống như một lời khẩn cầu yếu ớt hơn là một mệnh lệnh.
Diệp Ninh không buông. Cô khẽ bật cười, âm thanh ấy lướt qua hõm cổ anh, mang theo sức nóng khiến da gà anh nổi lên. Cô chậm rãi dùng ngón tay thon dài gỡ từng chiếc cúc áo blouse trắng của anh. Từng chiếc một, để lộ ra lớp sơ mi bên trong và lồng ngực đang phập phồng dữ dội của người đàn ông vốn luôn tự hào về sự điềm tĩnh của mình.
“Anh đang sợ sao, Hoài An?” Cô thì thầm, bàn tay luồn vào bên dưới lớp vải, chạm trực tiếp vào làn da nóng hổi của anh. “Sợ đồng nghiệp bước vào? Hay sợ rằng bản thân anh thực sự đang rất tận hưởng sự đồi bại này?”
Hoài An nhắm nghiền mắt. Anh có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình đập thình thịch vào màng nhĩ. Sự kích thích từ nỗi sợ bị phát hiện hòa quyện với khao khát chiếm hữu đang bùng cháy trong bụng dưới, tạo nên một loại khoái cảm bệnh hoạn. Anh nắm lấy hai vai Diệp Ninh, định đẩy cô ra, nhưng thay vào đó, đôi bàn tay anh lại vô thức siết chặt, cảm nhận sự mềm mại và săn chắc của cơ thể người phụ nữ bên dưới lớp váy hoa nhí.
Đúng lúc đó, tiếng tay nắm cửa lạch cạch vang lên.
Hoài An giật bắn người, toàn thân cứng đờ. Diệp Ninh vẫn thản nhiên, cô thậm chí còn cố tình rướn người lên, vùi mặt vào cổ anh, hít hà mùi hương gỗ tuyết tùng trộn lẫn với mùi mồ hôi lạnh của anh.
“Bác sĩ Thẩm? Anh có ở trong đó không? Tôi mang hồ sơ bệnh nhân ca sáng đến.” Giọng của cô y tá trưởng vang lên bên ngoài cánh cửa gỗ mỏng manh.
Mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo thái dương của Hoài An. Anh cảm nhận được Diệp Ninh đang mỉm cười—một nụ cười điên rồ và đầy khiêu khích. Cô đưa tay xuống dưới bàn, khẽ lướt qua đùi anh, một sự đe dọa không lời rằng cô có thể khiến anh phát ra âm thanh bất cứ lúc nào.
“Tôi… tôi đang bận trị liệu tâm lý chuyên sâu. Đừng vào.” Hoài An cố gắng điều chỉnh giọng nói để nó nghe thật bình thường, nhưng sự run rẩy nơi cuối câu đã phản bội anh.
“Vâng, vậy tôi để ở quầy lễ tân nhé.” Tiếng bước chân của cô y tá xa dần.
Ngay khi sự nguy hiểm qua đi, Hoài An như vỡ vụn. Anh xoay người Diệp Ninh lại, ép cô nằm xuống mặt bàn làm việc, giữa những tập hồ sơ và đơn thuốc vương vãi. Ánh mắt anh lúc này không còn là của một bác sĩ, mà là của một con thú đã bị dồn vào đường cùng.
“Cô muốn phá hủy tôi đến thế sao?” Anh gằn giọng, bàn tay thô ráp ghì chặt cổ tay cô trên đỉnh đầu.
Diệp Ninh nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh sự thỏa mãn đến cực độ. Cô cong người lên, để cơ thể mình dán chặt vào anh hơn. “Em không phá hủy anh. Em đang giải phóng anh. Hãy nhìn anh xem, Hoài An… Anh chưa bao giờ cảm thấy mình 'sống' hơn lúc này, đúng không?”
Hoài An không trả lời. Anh cúi xuống, ngấu nghiến nụ hôn của cô như một sự trừng phạt. Nụ hôn thô bạo, đầy tính chiếm hữu và chứa đựng cả sự căm ghét. Anh ghét cô vì đã khiến anh sa ngã, nhưng anh lại khao khát cô đến mức phát điên.
Chiếc váy hoa nhí bị vén lên cao, để lộ đôi chân dài trắng muốt đang quấn chặt lấy eo anh. Trong căn phòng chỉ có tiếng điều hòa chạy rì rầm và tiếng vải vóc cọ xát, Hoài An đã hoàn toàn từ bỏ chiếc áo blouse trắng của mình. Nó rơi xuống sàn nhà, nằm trơ trọi như một biểu tượng của sự thanh cao đã bị vấy bẩn.
Khi cuộc hoan lạc trong bóng tối kết thúc, Diệp Ninh thong thả đứng dậy, chỉnh lại mái tóc rối bời. Cô tiến đến trước gương, dùng ngón tay dặm lại lớp son môi đã nhạt nhòa. Nhìn bóng mình trong gương, cô thấy Hoài An đang ngồi gục đầu trên ghế, đôi tay run rẩy cài lại từng chiếc cúc áo.
“Đây không còn là trị liệu nữa,” Hoài An nói, giọng anh trống rỗng.
“Tất nhiên rồi,” Diệp Ninh quay lại, tiến đến hôn nhẹ vào trán anh một cái đầy thương hại. “Đây là sự sở hữu. Từ giờ trở đi, mỗi buổi thứ Tư, em sẽ đến đây. Không cần hồ sơ, không cần thuốc. Chỉ cần anh thôi.”
Cô mở cửa bước ra ngoài, để lại Thẩm Hoài An trong căn phòng ngập ngụa mùi vị của sự phản bội. Anh nhìn lên tấm bằng khen bác sĩ ưu tú treo trên tường, cảm thấy nó như một lời mỉa mai cay nghiệt. Anh đã xây dựng sự nghiệp này trong mười hai năm, và Diệp Ninh chỉ mất chưa đầy hai tuần để biến nó thành một cái lồng giam không lối thoát.
Anh biết, cô y tá trưởng có thể quay lại bất cứ lúc nào. Anh biết, camera an hành lang có thể đã ghi lại dáng vẻ thất thần của anh. Nhưng điều khiến anh sợ hãi nhất, chính là cảm giác chờ đợi đến buổi thứ Tư tiếp theo đang âm thầm lớn dần trong tim mình.