MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiện Cuộc Trị Liệu Kỳ LạChương 6

Nghiện Cuộc Trị Liệu Kỳ Lạ

Chương 6

940 từ · ~5 phút đọc

Thẩm Hoài An dành cả buổi chiều hôm đó để dọn dẹp phòng làm việc một cách điên cuồng. Anh lau đi lau lại mặt bàn gỗ nơi Diệp Ninh vừa nằm, như thể có thể xóa sạch hơi ấm và mùi hương hoa huệ vẫn còn lẩn khuất trong từng thớ gỗ. Anh nhặt chiếc áo blouse trắng dưới sàn lên, nhìn vết nhăn nhúm trên cầu vai rồi thẳng tay ném nó vào giỏ đồ giặt.

Anh cần một chiếc áo mới. Một lớp vỏ bọc mới, trắng tinh khôi và không tì vết.

Nhưng mặt nạ của anh bắt đầu nứt vỡ ngay khi bác sĩ Trần — trưởng khoa tâm lý, một người đàn ông ngoài sáu mươi với đôi mắt tinh tường như chim ưng — gõ cửa bước vào.

"Hoài An, cậu trông không ổn lắm," bác sĩ Trần ngồi xuống đối diện, đôi lông mày bạc khẽ nhướng lên khi nhận thấy sự xáo trộn nhỏ nhặt trên bàn làm việc của người hậu bối vốn nổi tiếng ngăn nắp. "Ca trực đêm qua làm cậu kiệt sức sao? Hay là bệnh nhân cuối cùng... cô Diệp Ninh đó, ca này có gì khó khăn à?"

Hoài An cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh đan hai tay vào nhau để giấu đi sự run rẩy nơi đầu ngón tay. "Không có gì đặc biệt thưa bác sĩ Trần. Chỉ là chứng OCD của cô ấy hơi phức tạp, tôi đang điều chỉnh lại phác đồ."

"Vậy sao?" Bác sĩ Trần thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua ngăn kéo bàn làm việc của Hoài An — nơi anh vừa vội vàng giấu đi mẩu giấy ghi chú của Diệp Ninh. "Tôi thấy cô ấy rời khỏi đây với vẻ mặt khá... phấn chấn. Hiếm có bệnh nhân nào sau trị liệu chuyên sâu lại trông rạng rỡ như vậy. Cậu nên cẩn thận, Hoài An. Những bệnh nhân có xu hướng ám ảnh thường rất giỏi trong việc chuyển dịch cảm giác (transference) sang bác sĩ."

"Tôi biết giới hạn ở đâu, thưa bác sĩ," Hoài An đáp, cổ họng đắng ngắt.

Khi bác sĩ Trần rời đi, Hoài An thở phào, nhưng sự bình yên ấy chỉ kéo dài được vài giây. Một tin nhắn rác từ một số lạ hiện lên trên điện thoại: “Bác sĩ, anh đã cài cúc áo lệch rồi kìa. Thật quyến rũ.”

Anh nhìn vào gương. Chiếc cúc thứ ba bị cài lệch sang lỗ thứ tư. Một chi tiết nhỏ nhặt nhưng đủ để tố cáo sự hoảng loạn của anh. Ngay lập tức, anh nhận ra mình đang bị quan sát. Diệp Ninh chưa hề rời đi, hoặc cô ta đã cài đặt thứ gì đó trong căn phòng này.

Anh bắt đầu lục soát. Dưới gầm bàn, sau bức tranh trừu tượng treo tường, và cuối cùng, anh tìm thấy nó: Một chiếc tai nghe nhỏ xíu, loại có chức năng thu âm, được dán giấu kín dưới gầm ghế xoay của anh.

Cơn giận dữ bùng lên, Hoài An bóp nát chiếc tai nghe trong lòng bàn tay. Anh cầm điện thoại, định gọi cho Diệp Ninh để quát tháo, nhưng một thông báo email hiện lên khiến tay anh cứng đờ. Tiêu đề email là: "Bản phác thảo số 1: Sự sụp đổ của một vị thánh".

Anh nhấn mở. Đó là một bức ảnh chụp lại bức tranh Diệp Ninh vừa vẽ xong. Trong tranh, một người đàn ông mặc blouse trắng đang quỳ dưới chân một người phụ nữ không mặt, đôi tay anh ta bám chặt lấy tà váy lụa như một kẻ sắp chết đuối. Điều đáng sợ là người đàn ông trong tranh có nốt ruồi nhỏ ngay dưới mắt trái — đúng vị trí nốt ruồi của Hoài An.

Kèm theo bức ảnh là dòng chữ: "Em đang vẽ tiếp bản thứ hai. Lần này sẽ là cảnh trong xe hơi tối qua. Anh muốn em giữ nó cho riêng mình, hay gửi nó đến triển lãm của bệnh viện vào tuần tới?"

Hoài An đổ gục xuống ghế. Anh hiểu rằng Diệp Ninh không chỉ muốn cơ thể anh, cô ta muốn hủy hoại danh dự, sự nghiệp và biến anh thành một tác phẩm nghệ thuật sống dưới bàn tay thao túng của cô ta.

Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Lần này là số của cô y tá trưởng ở quầy lễ tân. "Bác sĩ Thẩm, có một bưu phẩm khẩn cấp gửi cho anh. Người gửi không để lại tên, nhưng bên trong có mùi... hoa huệ tây rất nồng."

Hoài An nhắm mắt lại, cảm giác như mình đang bước đi trên một sợi dây mảnh trên vực thẳm. Mỗi bước chân đều có thể là bước cuối cùng. Anh đứng dậy, mặc lại chiếc áo blouse trắng mới, cố gắng chỉnh đốn lại khuôn mặt vô cảm.

"Mang lên cho tôi," anh nói vào điện thoại, giọng lạnh lùng như chưa từng có cuộc hoan lạc nào diễn ra.

Anh biết, bên trong bưu phẩm đó sẽ là một sự đe dọa mới, hoặc một sự dẫn dụ mới. Nhưng dù là gì, anh cũng không thể dừng lại. Anh đã nghiện cảm giác tội lỗi này, nghiện cái cách Diệp Ninh xé toang lớp mặt nạ đạo mạo của anh để tìm thấy con thú đang gầm gừ bên trong.

Trò chơi quyền lực này chỉ mới bắt đầu, và Hoài An nhận ra, mình không còn muốn làm người thắng cuộc nữa. Anh chỉ muốn được đắm mình trong sự tàn phá ngọt ngào này thêm một lần nữa.