Chiếc hộp bưu phẩm nằm ngay ngắn trên bàn làm việc của Thẩm Hoài An. Nó được bọc bằng loại giấy lụa màu đen sần, thắt một dải ruy băng nhung đỏ thẫm như một vết cắt rỉ máu giữa đống hồ sơ trắng tinh khôi. Đúng như lời cô y tá, mùi hoa huệ tây nồng nặc toát ra từ nó, át đi cả mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.
Hoài An dùng dao rạch giấy chậm rãi cắt đứt dải ruy băng. Tay anh không còn run rẩy, nhưng lồng ngực lại nặng trĩu. Bên trong hộp không phải là bom, cũng không phải video tống tiền.
Đó là một chiếc mặt nạ ren đen tinh xảo và một chiếc máy ghi âm nhỏ đời cũ.
Anh nhấn nút phát. Tiếng rè rè của băng từ vang lên một lúc rồi giọng nói của Diệp Ninh xuất hiện, trầm thấp và ma mị như thể cô đang thì thầm ngay bên tai anh:
"Bác sĩ của em... anh có thấy căn hầm số 3 ở khu nhà cũ của bệnh viện không? Nơi đó không có camera, không có ánh sáng, chỉ có sự im lặng mà anh hằng yêu thích. 11 giờ đêm nay, hãy mang theo chiếc mặt nạ này đến đó. Đừng mặc blouse trắng, em muốn thấy người đàn ông thực sự đằng sau lớp vỏ bọc ấy. Nếu anh không đến, bức tranh 'Sự sụp đổ của một vị thánh' sẽ xuất hiện trên bảng tin nội bộ vào sáng mai. Chúc anh có một ca trực đêm thật... kích thích."
Tiếng băng chạy hết, để lại một khoảng không im lặng đến gai người. Hoài An siết chặt chiếc mặt nạ ren trong tay. Cảm giác mềm mại của lớp ren cọ xát vào lòng bàn tay khiến anh nhớ lại cảm giác da thịt của cô đêm qua. 11 giờ đêm. Đó là lúc các y tá trực đổi ca, cũng là lúc khu nhà cũ vắng lặng nhất. Cô ta đang ép anh phải thực hiện một cuộc hẹn hò lén lút ngay trong "thánh địa" sự nghiệp của mình.
Thời gian trôi qua chậm chạp như cực hình. Mỗi khi có đồng nghiệp đi ngang qua, Hoài An lại cảm thấy như họ đang nhìn thấu tâm can đen tối của anh.
Đúng 11 giờ đêm.
Hoài An thay bộ vest chỉnh tề bằng một chiếc áo cổ lọ màu đen và quần tây tối màu. Anh không soi gương, chỉ cầm lấy chiếc mặt nạ rồi bước vào bóng tối của hành lang khu nhà cũ. Khu nhà này vốn bị bỏ hoang từ lâu để chờ sửa chữa, mùi vôi vữa cũ và sự ẩm thấp xộc lên mũi.
Cánh cửa căn hầm số 3 không khóa, nó khép hờ như đang mời gọi.
Bên trong, không gian tối đen như mực, chỉ có một ngọn nến duy nhất được thắp sáng đặt trên một chiếc bàn mổ cũ bằng inox. Ánh lửa leo lét hắt lên những bức tường bong tróc, tạo nên những bóng ma chập chờn.
"Anh đến muộn 2 phút, bác sĩ," giọng nói của Diệp Ninh vang lên từ trong góc tối.
Cô bước ra khỏi bóng tối, và hơi thở của Hoài An lập tức đình trệ. Diệp Ninh đang mặc một bộ đồ nội y bằng da màu đen bó sát, khoác bên ngoài chiếc áo blouse trắng của anh—chiếc áo mà anh nghĩ mình đã ném vào giỏ đồ giặt sáng nay. Sự tương phản giữa sắc trắng thánh thiện của chiếc áo và sự trần trụi, gợi cảm của bộ đồ bên trong tạo nên một hình ảnh đầy xúc phạm nhưng lại mang sức quyến rũ điên cuồng.
"Cởi áo ra, Hoài An," cô ra lệnh, tay nghịch ngợm chiếc ống nghe đang đeo trên cổ. "Và đeo mặt nạ vào. Đêm nay, tôi là bác sĩ, còn anh là bệnh nhân cần được... trị liệu đặc biệt."
Hoài An cảm thấy lòng tự tôn của mình bị chà đạp, nhưng dòng máu trong người anh lại cuộn trào nóng hổi. Anh chậm rãi đeo chiếc mặt nạ ren đen lên mặt. Bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn, chỉ còn lại ánh nến mờ ảo và dáng hình khiêu khích của người phụ nữ trước mặt.
Diệp Ninh tiến đến, dùng chiếc ống nghe áp lên ngực trái của anh. "Nhịp tim 120... huyết áp chắc chắn đang tăng cao. Anh đang hưng phấn, Hoài An. Anh thích cảm giác bị hạ thấp như thế này, đúng không?"
Cô dùng dây của chiếc ống nghe quấn quanh cổ anh, kéo mạnh khiến anh phải cúi xuống đối diện với cô. Trong căn hầm cũ kỹ, tiếng kim loại của bàn mổ va chạm sột soạt, tiếng hơi thở dồn dập hòa quyện vào nhau.
"Hãy thú nhận đi," cô thì thầm, nụ hôn nồng mùi hoa huệ đặt lên môi anh qua lớp mặt nạ. "Anh yêu cái lồng giam này. Anh yêu cách em biến anh thành một kẻ tội đồ."
Hoài An không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh nhấc bổng cô lên mặt bàn mổ lạnh lẽo. Sự lạnh lẽo của kim loại và sức nóng của cơ thể cô tạo nên một cú sốc điện cực mạnh. Anh xé toang chiếc áo blouse trắng đang che đậy sự hư hỏng của cô, vùi đầu vào hõm cổ cô, để mặc cho bản năng hoàn toàn nuốt chửng lý trí.
Đêm đó, trong căn hầm cũ của bệnh viện, ranh giới cuối cùng đã bị xóa sạch. Hoài An nhận ra mình không còn sợ bị phát hiện nữa. Anh chỉ sợ buổi đêm này kết thúc. Bởi vì khi ánh mặt trời lên, anh sẽ lại phải đeo lên chiếc mặt nạ đạo mạo, còn ở đây, dưới lớp ren đen này, anh mới thực sự được sống với sự đồi bại mà anh hằng khao khát.
Bên ngoài, gió rít qua những khe cửa hở, thành phố vẫn ngủ yên, không ai biết rằng một vị bác sĩ đáng kính đang tự tay thiêu rụi linh hồn mình trong một khế ước với ác quỷ mang tên Diệp Ninh.