MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾMChương 10: (H NHẸ) HƠI THỞ TRÊN CỔ VÀ NỤ HÔN CƯỠNG ÉP

NGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾM

Chương 10: (H NHẸ) HƠI THỞ TRÊN CỔ VÀ NỤ HÔN CƯỠNG ÉP

698 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt len qua khe rèm, rọi lên tấm ga giường lộn xộn. Lục Cận Ngôn tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu nhất trong hai năm qua, nhưng thứ đầu tiên đánh thức anh không phải là ánh sáng, mà là mùi hương nồng nàn đang bao vây lấy mọi giác quan.

Diệp Ninh vẫn còn say ngủ trong lòng anh. Do tư thế ngủ không yên, chiếc váy lụa mỏng manh đã lệch sang một bên, để lộ bờ vai trắng ngần và một phần xương quai xanh tinh tế. Hơi ấm từ giấc ngủ khiến cơ thể cô như một đóa hoa hồng vừa chớm nở, tỏa hương thơm ngào ngạt hơn cả đêm qua.

Đồng tử Lục Cận Ngôn co rút. Cơn đói khát khứu giác vốn vừa được xoa dịu đêm qua, nay bùng lên thành một ngọn lửa khô khốc trong cổ họng.

Anh không kìm lòng được mà cúi xuống, mũi trượt nhẹ dọc theo hõm cổ của cô. Hơi thở anh nóng hổi, dồn dập phả lên làn da nhạy cảm. Diệp Ninh khẽ cựa mình, lông mi rung động rồi từ từ mở mắt. Đập vào mắt cô là gương mặt phóng đại của Lục Cận Ngôn và ánh nhìn đỏ rực đầy nguy hiểm.

"Lục... Lục tổng?" – Cô thốt lên, giọng nói còn ngái ngủ, khàn khàn đầy mời gọi.

"Em thật sự... thơm đến mức khiến tôi phát điên."

Giọng anh khàn đặc. Lục Cận Ngôn không đợi cô kịp phản ứng, anh vùi đầu vào vùng cổ trắng ngần, tham lam hít lấy hít để. Môi anh không còn chỉ lướt qua mà bắt đầu lưu lại những nụ hôn vụn vặt, nóng bỏng trên làn da cô.

"Đừng... ngài đã hứa là chỉ ngửi thôi mà..." – Diệp Ninh run rẩy, hai tay chống vào lồng ngực rắn chắc của anh, cố gắng tạo ra khoảng cách.

Nhưng sức lực của cô chỉ như một cơn gió nhẹ đối với anh. Lục Cận Ngôn siết chặt eo cô, lật người ép cô xuống dưới thân mình. Sức nặng của cơ thể đàn ông cùng mùi hương đặc trưng của anh bao vây lấy cô. Anh không chỉ muốn mùi hương này, anh muốn vị giác của mình cũng được đánh thức.

Anh dùng một tay giữ chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia luồn vào mái tóc rối, cưỡng ép cô ngẩng cao đầu. Ánh mắt anh dời từ cổ lên đôi môi nhỏ nhắn đang run rẩy của cô.

"Tôi đổi ý rồi. Ngửi thôi... là không đủ."

Ngay lập tức, anh cúi xuống, chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt và đầy tính xâm lược. Nó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là một sự cướp bóc. Lục Cận Ngôn điên cuồng càn quét, như muốn tìm kiếm chút dư vị hương hồng dại từ sâu bên trong hơi thở của cô.

"Ưm..." – Diệp Ninh nghẹt thở, đôi mắt ngập nước vì sợ hãi và một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng.

Nụ hôn của anh mang theo hương vị của sự thống trị và cả sự tuyệt vọng của một kẻ bị giam cầm trong bóng tối quá lâu. Lục Cận Ngôn càng hôn càng sâu, bàn tay anh bắt đầu không tự chủ được mà trượt xuống đường cong ở hông cô, kéo sát cô vào sự cương cứng nóng bỏng của mình qua lớp vải mỏng.

Trong không gian kín đáo của phòng ngủ, mùi hương của sự sợ hãi hòa lẫn với sự hưng phấn bản năng tạo nên một loại chất xúc tác chết người. Lục Cận Ngôn rời môi cô, hơi thở hổn hển dừng lại bên tai cô, gầm nhẹ:

"Diệp Ninh, từ giờ trở đi, em không chỉ là khứu giác của tôi... em phải là của tôi, toàn bộ."

Diệp Ninh nằm đó, hơi thở đứt quãng, đôi môi sưng đỏ và ánh mắt thất thần. Cô biết, bản hợp đồng này không chỉ giam cầm sự tự do, mà nó đang dần dần nuốt chửng cả linh hồn và thể xác cô vào tay con quái vật mang tên Lục Cận Ngôn.