MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾMChương 11: QUY TẮC CỦA CHỦ NHÂN: KHÔNG ĐƯỢC RỜI XA QUÁ 3 MÉT

NGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾM

Chương 11: QUY TẮC CỦA CHỦ NHÂN: KHÔNG ĐƯỢC RỜI XA QUÁ 3 MÉT

652 từ · ~4 phút đọc

Diệp Ninh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách rộng lớn, đôi môi vẫn còn hơi sưng và tê dại. Cô cố gắng kéo cao cổ áo để che đi những vết đỏ mờ nhạt mà Lục Cận Ngôn đã để lại. Sự nhục nhã và lo sợ khiến mùi hương trên cơ thể cô biến đổi, mang theo một chút vị đắng chát của sự uất ức.

Lục Cận Ngôn bước xuống cầu thang, anh đã lấy lại vẻ đạo mạo của một vị chủ tịch quyền lực, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Ninh thì vẫn không hề che giấu sự thèm khát. Anh đặt một chiếc vòng tay bằng kim loại mảnh mai nhưng vô cùng tinh xảo lên bàn.

"Đeo vào." – Anh ra lệnh.

Diệp Ninh cầm chiếc vòng lên, bên trên có gắn một thiết bị nhỏ phát ra ánh sáng xanh nhạt. "Cái gì đây?"

"Thiết bị định vị và đo khoảng cách." – Lục Cận Ngôn thản nhiên ngồi xuống đối diện cô, chân vắt chéo đầy quyền uy – "Từ hôm nay, quy tắc quan trọng nhất của em là: Không được cách xa tôi quá 3 mét. Nếu em vượt quá phạm vi này, vòng tay sẽ rung lên, và tôi sẽ biết em đang cố tình trốn chạy."

"3 mét? Ngài điên rồi! Vậy lúc ngài đi làm, lúc tôi đi vệ sinh hay tắm rửa thì sao?" – Diệp Ninh đứng bật dậy, phẫn nộ đến mức giọng nói run rẩy.

Lục Cận Ngôn nhướng mày, một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng.

"Khi tôi đi làm, em sẽ ngồi trong phòng làm việc của tôi. Khi tôi tắm, em sẽ đứng sau bức màn che. Thế giới của tôi đã mất đi mùi vị suốt hai năm, em không hiểu cảm giác khi tìm lại được nó đâu. Nó giống như việc em đang thở bình thường và đột nhiên có kẻ rút hết oxy ra khỏi phổi vậy."

Anh tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. 3 mét? Không, anh muốn khoảng cách là 0.

"Khi em ở xa, mùi hương của em nhạt đi, đầu óc tôi bắt đầu đau đớn như bị hàng ngàn cây kim đâm vào. Diệp Ninh, em là liều thuốc giảm đau của tôi. Mà thuốc... thì phải luôn nằm trong tầm tay."

Nói đoạn, anh nắm lấy tay cô, tự tay khóa chiếc vòng kim loại lại. Tiếng tách nhẹ nhàng vang lên nhưng đối với Diệp Ninh, nó chẳng khác nào tiếng xích sắt của một nhà tù.

Cả ngày hôm đó, Diệp Ninh giống như một cái đuôi nhỏ bị buộc chặt vào thắt lưng của Lục Cận Ngôn. Anh đi đến thư viện đọc sách, cô phải ngồi dưới chân anh. Anh xuống bếp pha cà phê, cô phải đứng ngay sát cạnh. Mỗi khi cô vô thức lùi lại quá xa vì sợ hãi, chiếc vòng trên tay lại rung lên bần bật, nhắc nhở cô về sự hiện diện không thể trốn thoát của người đàn ông này.

Sự kiểm soát này nghẹt thở đến mức khiến Diệp Ninh cảm thấy mình không còn là một con người, mà là một lọ nước hoa di động bị anh độc chiếm.

Chiều muộn, khi Lục Cận Ngôn đang xử lý văn kiện, anh đột ngột kéo cô vào lòng, tựa đầu lên vai cô rồi nhắm mắt lại.

"Đừng nhúc nhích. Cứ thế này... để tôi nạp lại năng lượng."

Diệp Ninh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang lịm dần. Cô nhận ra, quy tắc 3 mét này không chỉ là để anh ngửi thấy mùi hương, mà là cách anh giăng lưới để cô dần quen với sự hiện diện của anh, để cô không còn đường lui, và để cô nhận ra rằng: Trong cái thành phố này, người duy nhất cô có thể chạm vào, cũng chỉ có anh.