Tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm bằng đá cẩm thạch vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của căn biệt thự. Theo đúng quy tắc "3 mét" quái đản, Diệp Ninh buộc phải đứng sau tấm màn che bằng kính mờ, chỉ cách Lục Cận Ngôn một bước chân.
Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ mịt cả không gian và khiến lồng ngực Diệp Ninh thắt lại vì ngột ngạt. Qua lớp kính mờ ảo, cô có thể thấy bóng hình cao lớn, vạm vỡ của người đàn ông đang đứng dưới làn nước. Những đường nét cơ bắp ẩn hiện, hơi thở trầm đục của anh hòa vào tiếng nước khiến mặt cô nóng bừng, tim đập loạn nhịp.
"Lục tổng... tôi ra ngoài đợi có được không? Ở đây... quá kín..." – Diệp Ninh lí nhí, đôi tay siết chặt vạt áo dạ hội mà cô chưa kịp thay.
"Đứng yên đó." – Giọng Lục Cận Ngôn vang lên, khàn đặc và mang theo sức nặng của sự áp chế – "Mùi của em... đang lan tỏa rất tốt."
Thực tế, hơi nước nóng đóng vai trò như một chất xúc tác hoàn hảo. Nó len lỏi vào từng lỗ chân lông trên da thịt Diệp Ninh, mang theo hơi ấm và độ ẩm, khiến mùi hương hoa hồng dại từ cơ thể cô bùng nổ, quyện chặt lấy hơi nước nồng nàn.
Đột nhiên, tiếng nước tắt hẳn.
Lục Cận Ngôn không dùng khăn tắm che chắn, anh cứ thế bước ra khỏi buồng tắm. Một tay anh gạt phăng tấm màn che, đứng sừng sững trước mặt Diệp Ninh. Những giọt nước còn đọng lại trên lồng ngực rắn chắc, trượt dài xuống cơ bụng sáu múi rồi biến mất dưới lớp khăn tắm quấn hờ hững nơi hông.
Diệp Ninh hoảng hốt định quay mặt đi, nhưng Lục Cận Ngôn đã nhanh hơn. Anh vươn cánh tay còn ướt lạnh, khóa chặt cô giữa bức tường đá và cơ thể mình.
"Em nhìn đi đâu?" – Anh cúi thấp đầu, mũi kề sát bên cổ cô.
Lúc này, khứu giác của anh đang tận hưởng một bữa tiệc thực sự. Mùi hương của Diệp Ninh sau làn nước nóng không còn thanh khiết như sương sớm nữa, mà nó trở nên nồng nàn, ngọt lịm và có chút gì đó... dục vọng. Nó giống như mùi của một đóa hồng đang bị vò nát, tỏa ra tất cả tinh túy cuối cùng.
"Ưm..." – Diệp Ninh run rẩy khi những giọt nước lạnh từ tóc anh nhỏ xuống hõm cổ cô, tạo nên một sự tương phản nhiệt độ đầy kích thích.
Lục Cận Ngôn như phát điên. Anh không kiềm chế được mà vùi mặt vào hõm vai cô, liếm nhẹ lên làn da còn đang bốc hơi ấm. Cảm giác ẩm ướt và sự ngọt ngào của hương vị khiến đại não anh tê liệt.
"Diệp Ninh... em có biết mình đang quyến rũ đến mức nào không?" – Anh thì thầm, bàn tay to lớn trượt xuống eo cô, kéo sát cơ thể nhỏ bé đang run rẩy dán chặt vào làn da trần nóng bỏng của mình.
Trong không gian ngập tràn hơi nước và mùi hương đặc hữu, sự chiếm hữu của Lục Cận Ngôn không còn đơn thuần là để tìm lại khứu giác. Ánh mắt anh nhìn cô lúc này tràn ngập sự khao khát của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.
Anh muốn nhiều hơn. Không chỉ là ngửi, không chỉ là hôn. Anh muốn nhấn chìm cô vào làn nước nóng này, để mùi hương của cô hoàn toàn hòa quyện vào máu thịt mình.