Tòa nhà trụ sở của tập đoàn Lục Thị sáng nay bao trùm trong một bầu không khí căng thẳng cực độ. Nhân viên xếp thành hai hàng dài ở sảnh chính, ai nấy đều nín thở khi chiếc xe của Chủ tịch tiến vào.
Nhưng thay vì hình ảnh một Lục Cận Ngôn đơn độc, lạnh lùng như mọi khi, cửa xe mở ra, anh bước xuống và xoay người, chìa tay ra cho một cô gái nhỏ bé đang rụt rè bước theo sau.
Diệp Ninh mặc một bộ đồ công sở tối giản nhưng tinh tế, đôi mắt cô không giấu nổi vẻ mệt mỏi sau đêm dài bị "giam cầm" trong phòng tắm và phòng ngủ của anh. Chiếc vòng kim loại trên cổ tay cô lấp lánh dưới ánh đèn sảnh, như một ký hiệu ngầm về sự thuộc về.
"Lục tổng... mọi người đang nhìn kìa." – Diệp Ninh nói khẽ, cố gắng thu tay lại.
"Để họ nhìn." – Lục Cận Ngôn thản nhiên siết chặt tay cô hơn, sải bước tiến thẳng về phía thang máy riêng. "Em là trợ lý của tôi, ở cạnh tôi là việc thiên kinh địa nghĩa."
Trong không gian hẹp của thang máy, mùi hương của Diệp Ninh lại một lần nữa bùng nổ. Có lẽ vì sự hiện diện của quá nhiều người lạ, cô càng lo lắng, và thứ "thuốc độc" ấy lại càng tiết ra nồng nàn hơn. Lục Cận Ngôn nhắm mắt lại, tựa lưng vào thành thang máy, anh hít một hơi thật sâu, gương mặt lộ vẻ sảng khoái đến mức kỳ lạ.
Đối với anh, Diệp Ninh không còn là một con người bình thường. Cô là một liều thuốc độc bọc đường. Anh biết nếu cứ tiếp tục phụ thuộc thế này, anh sẽ không bao giờ có thể sống thiếu cô được nữa. Nhưng anh không quan tâm. Nếu thế giới không mùi vị là một địa ngục trần gian, thì anh sẵn sàng chìm đắm trong cơn nghiện này cho đến chết.
Bước vào văn phòng chủ tịch, Lục Cận Ngôn không để cô ngồi ở bàn làm việc dành cho trợ lý bên ngoài.
"Ngồi đây." – Anh chỉ vào chiếc ghế bành bọc da ngay sát bàn làm việc của mình.
"Nhưng tôi cần làm việc..."
"Việc của em là ở đây. Để tôi ngửi thấy em." – Anh lạnh lùng ngắt lời, rồi bắt đầu vùi đầu vào xấp tài liệu.
Thế nhưng, cứ cách khoảng mười lăm phút, Lục Cận Ngôn lại dừng bút. Anh sẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt dán chặt vào Diệp Ninh, rồi đột ngột kéo cô lại gần chỉ để vùi mặt vào gáy cô hít hà một lát, như một kẻ nghiện thuốc đang lên cơn vật vã.
Trợ lý Lâm bước vào báo cáo công việc, chứng kiến cảnh vị Chủ tịch cao ngạo của mình đang vùi đầu vào cổ một cô gái nhỏ như một đứa trẻ thèm sữa, anh ta chỉ biết cúi đầu không dám nhìn thẳng.
"Lục tổng, dự án nước hoa mới đang gặp vấn đề vì bộ phận sáng tạo không tìm được nốt hương cuối..."
"Hủy hết đi." – Lục Cận Ngôn vẫn không rời khỏi cổ Diệp Ninh, giọng nói khàn khàn – "Tất cả những thứ họ làm ra đều là rác rưởi vô vị. Chẳng có gì sánh được với mùi hương này."
Diệp Ninh rùng mình. Cô nhìn thấy trong đôi mắt của Lục Cận Ngôn không phải là tình yêu, mà là một sự ám ảnh bệnh hoạn. Cô nhận ra mình đã trở thành một thứ chất gây nghiện không thể thay thế. Anh càng tỉnh táo trong công việc bao nhiêu, thì trong cơn nghiện mùi hương này, anh càng điên cuồng bấy nhiêu.
"Lục Cận Ngôn... anh sẽ hối hận vì đã giữ tôi lại." – Diệp Ninh thầm nghĩ, lòng tràn đầy chua xót.
Nhưng người đàn ông kia chỉ cười nhạt, hơi thở nóng hổi của anh phả lên làn da cô, đánh dấu một sự thật tàn khốc: Anh đã tìm thấy liều thuốc của mình, và anh sẽ không bao giờ để "liều thuốc" đó có cơ hội rời xa mình dù chỉ một bước.