MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾMChương 14: NHỮNG CỬ CHỈ MẬP MỜ CHỐN CÔNG SỞ

NGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾM

Chương 14: NHỮNG CỬ CHỈ MẬP MỜ CHỐN CÔNG SỞ

684 từ · ~4 phút đọc

Sự xuất hiện của Diệp Ninh tại trụ sở Lục Thị như một quả bom nổ chậm. Khắp các phòng ban, từ căn tin đến phòng nghỉ, đâu đâu cũng xôn xao bàn tán về "vị trợ lý đặc biệt" không bao giờ rời chủ tịch quá ba bước. Họ tò mò về nhan sắc của cô, nhưng càng kinh ngạc hơn trước sự thay đổi của Lục Cận Ngôn — người đàn ông vốn nổi tiếng là "cỗ máy không cảm xúc".

Buổi chiều, tại phòng họp VIP, Lục Cận Ngôn đang có buổi đàm phán với đối tác về chuỗi cung ứng nguyên liệu. Diệp Ninh ngồi ngay phía sau anh, tay cầm sổ ghi chép nhưng đầu óc thì trống rỗng.

"Cô Diệp, dường như cô không được thoải mái?" – Giám đốc đối tác, một người đàn ông trẻ tuổi và hào hoa, mỉm cười lịch thiệp. Anh ta không giấu nổi sự chú ý dành cho cô gái có vẻ ngoài u sầu nhưng toát ra sức hút kỳ lạ này. "Máy lạnh ở đây quá thấp sao?"

Nói đoạn, anh ta định vươn tay điều chỉnh luồng gió điều hướng về phía cô.

Cạch.

Tiếng bút máy đập xuống bàn của Lục Cận Ngôn vang lên chói tai. Toàn bộ phòng họp rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Lục Cận Ngôn không nhìn đối tác, anh chỉ hơi nghiêng người về phía sau, nắm lấy bàn tay đang đặt trên gối của Diệp Ninh.

Trước mặt bao nhiêu người, anh thản nhiên đan những ngón tay mình vào tay cô, siết chặt.

"Giám đốc Vương, lo việc của anh đi. Trợ lý của tôi, tôi tự biết cách chăm sóc."

Diệp Ninh sững sờ, cố gắng rút tay ra nhưng vô dụng. Lục Cận Ngôn không dừng lại ở đó. Anh kéo tay cô lên, không chút kiêng dè mà đặt một nụ hôn lên mu bàn tay cô, rồi hít nhẹ một hơi đầy ám muội. Hành động này không khác gì một con dã thú đang đánh dấu lãnh thổ trước mặt kẻ thù.

Buổi họp kết thúc trong sự gượng gạo. Ngay khi cánh cửa phòng họp đóng lại, Lục Cận Ngôn kéo mạnh Diệp Ninh vào góc tường phía sau tấm rèm lớn.

"Ngài làm cái gì vậy? Mọi người đều thấy hết rồi!" – Diệp Ninh khóc không ra nước mắt, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

"Em vừa mới cười với hắn ta?" – Giọng Lục Cận Ngôn trầm đục, mang theo cơn giận dữ không tên.

Anh ép sát cô, mùi hương hoa hồng dại của cô lúc này bị trộn lẫn với mùi cà phê và hơi lạnh của điều hòa, tạo nên một sự kích thích mới mẻ. Lục Cận Ngôn vùi đầu vào hõm cổ cô, cắn nhẹ một cái lên làn da mềm mại khiến cô khẽ kêu lên.

"Tôi không có!"

"Em có." – Anh gầm nhẹ, bàn tay trượt xuống eo cô, kéo sát vào người mình – "Mùi hương của em bắt đầu đắng lại rồi. Em đang lo lắng vì hắn ta, hay vì tôi?"

Anh không đợi cô trả lời, bàn tay thon dài bắt đầu lướt nhẹ trên eo cô qua lớp áo sơ mi mỏng, tạo nên những cử chỉ mập mờ, đầy tình tứ nhưng cũng cực kỳ áp chế. Ở bên ngoài, tiếng nhân viên đi qua đi lại, tiếng máy in hoạt động... sự tương phản giữa sự nghiêm túc bên ngoài và sự ám muội trong góc tối khiến dây thần kinh của Diệp Ninh căng như dây đàn.

"Lục Cận Ngôn... buông ra... có người vào đấy..."

"Cứ để họ vào. Để họ thấy em thuộc về ai."

Nụ hôn của anh rơi xuống xương quai xanh, tham lam và nóng bỏng. Lúc này, Lục Cận Ngôn nhận ra, anh không chỉ nghiện mùi hương của cô. Anh nghiện cả cái cách cô run rẩy trong vòng tay mình, nghiện cả sự ghen tuông điên cuồng khi thấy bất kỳ gã đàn ông nào nhìn cô.

Cơn nghiện này, từ bao giờ đã biến thành một loại tình độc không thuốc chữa.