MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾMChương 15: KẺ THỨ BA XUẤT HIỆN: SỰ GHEN TUÔNG CỦA "PHÙ THỦY"

NGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾM

Chương 15: KẺ THỨ BA XUẤT HIỆN: SỰ GHEN TUÔNG CỦA "PHÙ THỦY"

689 từ · ~4 phút đọc

Bầu không khí tại sảnh VIP của Lục Thị đột ngột thay đổi khi một người phụ nữ sành điệu bước ra từ thang máy. Đó là Lâm Mỹ Kỳ — thiên kim tiểu thư của tập đoàn mỹ phẩm đối tác, đồng thời cũng là người từng được đồn đại là vị hôn thê môn đăng hộ đối nhất của Lục Cận Ngôn trước khi anh gặp tai nạn.

Mỹ Kỳ hôm nay cố ý sử dụng loại nước hoa mang tên "Độc Dược Pháp" — một dòng hương nồng nặc xạ hương và linh lan đen. Cô ta muốn dùng mùi hương này để khơi gợi lại ký ức khứu giác của anh, hoặc ít nhất là để khẳng định sự hiện diện của mình.

"Cận Ngôn, lâu rồi không gặp." – Mỹ Kỳ phớt lờ sự có mặt của Diệp Ninh, cô ta tiến lại định ôm hôn nhẹ lên má anh theo kiểu phương Tây.

Lục Cận Ngôn đột ngột lùi lại, gương mặt anh biến sắc, hiện lên vẻ kinh tởm tột độ. Đối với một người đã mất khứu giác nhưng lại đang phụ thuộc vào mùi hương thanh khiết của Diệp Ninh, thứ mùi hóa chất nồng nặc này chẳng khác nào một đòn tấn công vào hệ thần kinh vốn đã nhạy cảm.

"Tránh xa tôi ra." – Anh gằn giọng, bàn tay ngay lập tức kéo Diệp Ninh lại gần, như thể muốn dùng mùi hương của cô để tẩy rửa không khí xung quanh.

Mỹ Kỳ sững sờ, ánh mắt sắc lẹm liếc về phía Diệp Ninh – cô gái đang mặc bộ đồ công sở giản dị nhưng lại được Lục Cận Ngôn nắm chặt tay không rời.

"Đây là ai? Trợ lý mới của anh sao? Gu của anh từ khi nào lại trở nên... nhạt nhẽo thế này?" – Mỹ Kỳ cười khẩy, cố tình tiến lại gần Diệp Ninh, phả luồng nước hoa nồng nàn vào không gian của hai người – "Cô gái nhỏ, dùng loại nước hoa rẻ tiền gì mà chẳng có chút khí chất nào vậy?"

Diệp Ninh bị luồng hương mạnh mẽ lấn át, cô hơi lảo đảo vì khó thở. Nhưng ngay giây phút đó, Lục Cận Ngôn đột ngột vươn tay, không phải để đẩy Mỹ Kỳ ra, mà là để ôm trọn Diệp Ninh vào lòng, che chở cô khỏi sự "tấn công" của kẻ khác.

"Cô ta không dùng nước hoa." – Lục Cận Ngôn cúi xuống, công khai vùi mặt vào tóc Diệp Ninh ngay trước mặt Mỹ Kỳ – "Và thứ mùi hóa chất rẻ tiền trên người cô đang làm ô uế không khí của tôi. Cút đi trước khi tôi hủy bỏ toàn bộ hợp đồng với Lâm gia."

Mỹ Kỳ tái mặt vì nhục nhã, hậm hực bỏ đi. Nhưng sự ghen tuông của "Phù thủy" lúc này mới thực sự bùng nổ. Lục Cận Ngôn kéo mạnh Diệp Ninh vào phòng nghỉ phía sau văn phòng, đóng sầm cửa lại.

Anh điên cuồng hít hà trên người cô, như muốn xác nhận xem mùi hương hoa hồng dại của cô có bị vấy bẩn bởi thứ nước hoa kia hay không.

"Ngài làm sao vậy? Cô ấy đi rồi..." – Diệp Ninh sợ hãi trước vẻ mặt vặn vẹo của anh.

"Mùi của cô ta dính lên em rồi!" – Lục Cận Ngôn gầm nhẹ, đôi mắt đỏ rực. Anh không chịu nổi việc có bất kỳ mùi vị nào khác xâm chiếm lên "vùng đất" của mình.

Sự ghen tuông điên cuồng khiến anh không còn là một quý ông lịch lãm, mà là một kẻ độc tài đang trừng phạt vật sở hữu của mình vì đã để kẻ khác chạm vào không gian riêng tư.

"Em là của tôi... chỉ mình tôi được phép ngửi thấy, chỉ mình tôi được phép chạm vào!"

Diệp Ninh khóc không thành tiếng, sự chiếm hữu cực đoan này khiến cô nghẹt thở. Nhưng trong cơn bão của sự ghen tuông, cô cũng nhận ra một sự thật đáng sợ: Lục Cận Ngôn không chỉ nghiện mùi hương, anh đã hoàn toàn phát điên vì cô.