Diệp Ninh bước đi vội vã, đầu óc cô rối bời vì đống khay rượu nặng trĩu và nỗi sợ làm sai sót trước mặt những nhân vật tầm cỡ. Cô không hề hay biết rằng, ở phía sau, một con dã thú đang bị bỏ đói lâu ngày đang khóa chặt mục tiêu vào bóng lưng của mình.
Lục Cận Ngôn đẩy văng những kẻ đang chắn đường mình. Sự lịch lãm thường ngày biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt dữ tợn khiến người ta phải khiếp sợ. Anh điên cuồng hít hà không khí, cố gắng lần theo dấu vết của mùi hương hoa hồng dại đang mờ dần.
"Cẩn thận!"
Một nhân viên phục vụ khác hét lên khi Diệp Ninh bất ngờ rẽ vào hành lang dẫn tới khu bếp VIP. Sự vội vã khiến cô không kịp quan sát và đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc như bức tường đá.
Xoảng!
Khay rượu trên tay Diệp Ninh rơi xuống, những ly pha lê vỡ tan tành, chất lỏng màu vàng nhạt bắn tung tóe lên đôi giày da bóng loáng và gấu quần tây đắt tiền của người đàn ông đối diện.
"Tôi xin lỗi! Tôi thực sự xin lỗi!" – Diệp Ninh hốt hoảng, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Cô cúi thấp đầu, bàn tay run rẩy cố gắng nhặt những mảnh vỡ, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.
Nhưng người đàn ông kia không hề mắng chửi. Hắn đứng bất động như một pho tượng.
Nhiệt độ cơ thể Diệp Ninh tăng cao do sợ hãi đã kích phát loại pheromone đặc biệt trong cơ thể cô. Một luồng hương thơm nồng nàn hơn, nguyên bản hơn bất ngờ bùng nổ, bao vây lấy Lục Cận Ngôn.
Nó giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào kẻ đang chết khát giữa sa mạc. Lục Cận Ngôn cảm thấy mạch máu trong người mình như sôi lên. Khứu giác của anh – thứ mà các bác sĩ giỏi nhất thế giới từng tuyên bố là "vô phương cứu chữa" – lúc này đang gào thét vì sung sướng.
"Ngẩng đầu lên." – Giọng anh khàn đặc, mang theo sức ép nghẹt thở.
Diệp Ninh run rẩy ngước mắt lên. Đập vào mắt cô là đôi mắt đỏ ngầu, đầy vẻ chiếm hữu của Lục Cận Ngôn. Chưa kịp để cô định thần, anh đã vươn đôi bàn tay to lớn, siết chặt lấy hai cổ tay cô, kéo mạnh cô vào lòng mình.
"A... Ngài làm gì vậy? Buông tôi ra!" – Diệp Ninh hốt hoảng chống cự.
Lục Cận Ngôn hoàn toàn phớt lờ lời cầu xin của cô. Anh vùi mặt vào hõm cổ của Diệp Ninh, điên cuồng hít hà mùi hương thanh khiết tỏa ra từ làn da mịn màng ấy. Cảm giác này... sự sống động này... nó chân thực đến mức khiến anh phát đau.
"Thật sự... ngửi thấy rồi..." – Anh lẩm bẩm trong cơn mê muội.
Bàn tay anh di chuyển từ cổ tay lên sau gáy cô, nhấn đầu cô sát vào ngực mình, giống như muốn khảm cô vào tận xương tủy. Anh hít lấy hít để, hơi thở nóng hổi của anh phả lên làn da nhạy cảm của Diệp Ninh khiến cô sởn gai ốc.
Giữa hành lang đông người qua lại, "Phù thủy mùi hương" cao ngạo lại đang hành xử như một kẻ biến thái nghiện ngập. Anh không quan tâm đến ánh mắt bàng hoàng của trợ lý hay sự chỉ trỏ của đám đông. Lúc này, cả thế giới của anh chỉ thu bé lại bằng mùi hương đang lan tỏa từ cơ thể cô gái nhỏ trong vòng tay.
"Em... là của tôi."
Câu nói khẳng định đầy bá đạo cùng cái siết tay đau đớn khiến Diệp Ninh bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Cô dùng hết sức bình sinh, đạp mạnh vào chân anh rồi vùng ra, chạy trốn như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
Lục Cận Ngôn đứng ngây dại giữa hành lang, bàn tay vẫn còn lưu lại hơi ấm và mùi hương nhàn nhạt của cô. Anh không đuổi theo ngay, mà đưa tay lên môi, nở một nụ cười vừa vặn, vừa vặn che giấu sự điên cuồng tột độ.
"Diệp Ninh... em chạy không thoát đâu."