Diệp Ninh đã biến mất sau cánh cửa thoát hiểm, nhưng mùi hương của cô vẫn còn lẩn quất trong không khí, bám trụ trên lớp áo vest đắt tiền của Lục Cận Ngôn như một linh hồn không chịu tan biến.
Anh đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trợ lý Lâm hớt hải chạy đến, gương mặt không giấu nổi vẻ bàng hoàng khi thấy vị chủ tịch vốn luôn giữ kẽ nay lại thất thần đến mức này.
"Lục tổng! Ngài có sao không? Cô nhân viên đó..."
"Câm miệng."
Lục Cận Ngôn gầm nhẹ, giọng nói lạnh đến thấu xương khiến Lâm rụt cổ lại ngay lập tức. Anh đưa bàn tay vừa siết vai Diệp Ninh lên gần mũi, chậm rãi nhắm mắt lại. Một lần nữa, sự rung động từ các dây thần kinh khứu giác vốn đã chết lặng lại bùng lên. Nó không phải là mùi nước hoa nhân tạo nồng nặc, mà là mùi của sự sống nguyên thủy nhất.
Anh đột ngột mở mắt, xoay người nhìn vào đám đông đang đứng chết trân. Những quý bà dặm phấn dày cộp, những tiểu thư sực nức mùi Chanel nồng nặc... tất cả trong mắt anh giờ đây chẳng khác nào những bãi rác vô vị. Chỉ có cô gái nhỏ vừa chạy mất kia là có "màu sắc".
"Tìm cho tôi!" Lục Cận Ngôn gằn từng chữ, ánh mắt quét qua những gương mặt xung quanh như một lưỡi dao sắc lẹm. "Tôi muốn biết tất cả về cô ta. Tên tuổi, địa chỉ, cả việc hôm nay cô ta ăn gì, dùng loại xà phòng nào... trong vòng 30 phút, nếu không thấy thông tin trên bàn, cậu tự biết hậu quả."
"Nhưng thưa ngài, đây là tiệc của Diệp gia, chúng ta làm lớn chuyện sẽ..."
"Tôi nói... TÌM!"
Tiếng quát của anh vang dội cả hành lang, khiến những người gần đó giật bắn mình. Lục Cận Ngôn lúc này thực sự giống như một kẻ điên. Anh không thèm quan tâm đến lễ nghi hay thể diện. Hai năm qua, anh sống như một người mù trong thế giới mùi hương, và giờ đây khi ánh sáng đột ngột hiện ra, anh sẽ không để nó vụt mất, dù có phải lật tung cả thành phố này lên.
Anh bước nhanh về phía phòng giám sát của khách sạn. Mỗi bước chân của anh đều mang theo áp lực nghẹt thở.
Trên màn hình CCTV đen trắng, hình ảnh Diệp Ninh hiện lên: dáng vẻ nhỏ bé, mặc chiếc váy trắng đơn sơ, gương mặt lộ rõ sự kinh hãi khi bị anh ôm chặt. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên gương mặt cô qua lớp kính.
"Em là ai?" Anh thầm hỏi, giọng nói chứa đựng một sự khát khao đến vặn vẹo. "Tại sao chỉ có em... mới khiến tôi cảm nhận được thế giới này?"
Trong bóng tối của phòng giám sát, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt đẹp đẽ nhưng đầy sự chiếm hữu của Lục Cận Ngôn. Anh biết mình đã nghiện rồi. Chỉ với một lần chạm, một lần hít hà, anh đã rơi xuống vực thẳm của sự lệ thuộc.
Một kẻ thiên tài điều chế nước hoa nhưng mất khứu giác, nay lại tìm thấy "nguyên liệu" duy nhất của đời mình. Cuộc săn lùng này, anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi cô hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay anh.