Diệp Ninh không dám ngoái đầu lại. Cô chạy bán sống bán chết qua những dãy hành lang hun hút, len lỏi qua khu bếp đang rộn ràng tiếng bát đĩa, rồi lao thẳng ra lối thoát hiểm dành cho nhân viên.
Cơn gió lạnh buốt của đêm đông thành phố S tạt thẳng vào mặt, nhưng nó không làm cô tỉnh táo hơn. Trái tim trong lồng ngực Diệp Ninh đập loạn xạ, đau nhói. Cảm giác ghê người khi người đàn ông đó vùi mặt vào cổ cô, hơi thở nóng hổi và ánh mắt như muốn nuốt chửng lấy cô vẫn còn ám ảnh kịch liệt.
"Kẻ biến thái... Hắn ta chắc chắn là một kẻ biến thái điên rồ!" Diệp Ninh run rẩy bắt một chiếc taxi ven đường. Cô co rúm người lại ở hàng ghế sau, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy bả vai – nơi mà hơi ấm của Lục Cận Ngôn dường như vẫn còn bám trụ, nóng rẫy và đáng sợ. Cô nhìn xuống cổ tay mình, dấu tay của anh đã hằn lên thành những vệt đỏ tím bầm, minh chứng cho sức mạnh khủng khiếp của người đàn ông đó.
Về đến căn phòng trọ nhỏ hẹp nằm sâu trong con hẻm nhỏ, Diệp Ninh vội vàng khóa chặt cửa. Cô lao vào nhà tắm, dùng xà phòng kỳ cọ thật mạnh lên vùng cổ và bờ vai. Cô muốn tẩy sạch cái cảm giác bị "xâm phạm" bởi khứu giác ấy.
Thế nhưng, điều cô không biết là, khi cô càng kỳ cọ, khi nhiệt độ cơ thể cô càng tăng lên vì hoảng loạn, mùi hương Origin đặc trưng lại càng tỏa ra nồng nàn, phủ kín căn phòng nhỏ.
"Chỉ là một sự cố thôi. Ngày mai mình sẽ xin nghỉ việc ở tiệm hoa, sẽ không bao giờ quay lại đó nữa." – Cô tự trấn an mình, cuộn tròn trong chăn như một con ốc sên cố giấu mình vào vỏ.
Nhưng thế giới của những kẻ như Lục Cận Ngôn vốn không có khái niệm "sự cố".
Cùng lúc đó, tại khách sạn Grand Palace, không khí như đông cứng lại. Trợ lý Lâm run rẩy đặt một xấp hồ sơ lên bàn giám sát.
"Thưa ngài... đã tìm thấy. Cô ấy tên là Diệp Ninh, 22 tuổi, đang là sinh viên thực tập tại một tiệm hoa. Đây là địa chỉ nhà..."
Lục Cận Ngôn không đợi Lâm nói hết câu. Anh giật lấy tờ giấy, đôi mắt quét qua dòng địa chỉ ngắn ngủi. Anh đưa tờ giấy lên gần mũi, dù biết mùi hương của cô không thể dính trên mặt giấy, nhưng bản năng của một "kẻ nghiện" khiến anh không thể dừng lại.
"Diệp... Ninh..." – Anh lặp lại cái tên ấy, thanh âm trầm thấp mang theo một sự chiếm hữu không hề che giấu.
"Lục tổng, chuyện này... Diệp gia đang thắc mắc tại sao ngài rời đi đột ngột..."
"Hủy toàn bộ lịch trình ngày mai." – Lục Cận Ngôn đứng dậy, chiếc áo măng tô đen tung bay trong gió khi anh bước ra phía xe đang chờ sẵn. "Đưa tôi đến địa chỉ này."
Anh nhìn ra cửa sổ xe, ánh đèn đường lướt qua đôi mắt sâu thẳm. Trong bóng tối, đôi môi anh khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo. Anh giống như một thợ săn đã tìm thấy dấu vết của con mồi quý giá nhất thế gian. Một con chim nhỏ đáng thương đang cố gắng chạy trốn, mà không biết rằng bầu trời này, thành phố này, tất cả đều nằm dưới cái bóng của kẻ đang săn đuổi mình.
Đêm đó, dưới căn hẻm nhỏ của Diệp Ninh, một chiếc Rolls-Royce đen thầm lặng đỗ lại. Người đàn ông trong xe hạ kính cửa sổ, khẽ nhắm mắt lại. Giữa mùi ẩm mốc và bụi bặm của khu lao động nghèo, anh lại ngửi thấy nó – mùi hoa hồng dại mong manh đang run rẩy sau cánh cửa gỗ cũ kỹ kia.
Thế giới của anh, cuối cùng cũng đã có mùi vị trở lại.