Chiếc Rolls-Royce lặng lẽ như một bóng ma giữa con hẻm chật hẹp, cũ kỹ. Lục Cận Ngôn ngồi trong xe, hạ kính cửa sổ xuống một chút. Anh không bước xuống, chỉ nhắm mắt lại, tham lam hít lấy hít để bầu không khí loãng hơi ẩm và mùi bụi bặm của khu lao động.
Nhưng kỳ lạ thay, giữa mớ hỗn tạp đó, anh vẫn phân tách được sợi tơ hương thơm mỏng manh đang phát ra từ căn phòng nhỏ trên tầng hai kia. Nó yếu ớt, run rẩy như chính chủ nhân của nó lúc này.
"Lục tổng, chúng ta không vào sao?" – Trợ lý Lâm khẽ hỏi, tay đã đặt sẵn lên cửa xe.
"Không cần." – Lục Cận Ngôn mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao găm – "Đừng làm con chim nhỏ sợ đến mức chết khiếp. Tôi muốn cô ta tự mình tìm đến tôi."
Sáng hôm sau, Diệp Ninh thức dậy với đôi mắt sưng húp. Cô tự nhủ mọi chuyện tối qua chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng. Cô vội vã chuẩn bị đến tiệm hoa để xin nghỉ việc, hy vọng sự biến mất của mình sẽ khiến người đàn ông quyền lực kia quên đi một kẻ tầm thường như cô.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân ra khỏi hẻm, Diệp Ninh khựng lại.
Một chiếc xe đen sang trọng đã đợi sẵn ở đó. Không phải chiếc Rolls-Royce đêm qua, mà là một chiếc xe khác, nhưng người bước xuống lại chính là người đàn ông tối qua – Lục Cận Ngôn. Anh không mặc suit lịch lãm, mà khoác một chiếc áo len cổ lọ màu đen, trông càng thêm nguy hiểm và bí ẩn.
Diệp Ninh hoảng sợ quay đầu chạy ngược vào hẻm, nhưng bước chân của một cô gái nhỏ làm sao thoát khỏi sải chân dài của anh. Chỉ trong vài giây, cánh tay rắn chắc của Lục Cận Ngôn đã chặn đứng đường lui của cô, ép cô vào bức tường rêu phong ám mùi ẩm mốc.
"Chạy cái gì?" – Giọng anh trầm thấp, phả vào đỉnh đầu cô.
"Ngài... ngài muốn gì? Tôi đã xin lỗi rồi, tiền đền bộ đồ tối qua tôi sẽ trả..." – Diệp Ninh lí nhí, không dám ngẩng đầu.
Lục Cận Ngôn không trả lời. Anh cúi xuống, mũi anh gần như chạm vào mái tóc cô. Anh hít một hơi thật sâu, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn đến rùng mình. Mùi hương này... buổi sáng nó lại mang thêm chút thanh khiết của cỏ non sau mưa. Nó khiến cơn đau đầu kinh niên của anh dịu hẳn lại.
"Tiền?" – Anh khẽ cười, một nụ cười không có hơi ấm – "Bộ đồ đó đáng giá cả năm tiền lương của em. Nhưng tôi không cần tiền. Tôi cần em."
"Ngài điên rồi!" – Diệp Ninh đẩy anh ra, nhưng anh vẫn đứng vững như bàn thạch.
Lục Cận Ngôn lùi lại một bước, lấy từ trong túi áo ra một tờ chi phiếu với con số khiến người ta chóng mặt, cùng một bản hợp đồng.
"Cửa hàng hoa nơi em làm việc đã được tôi mua lại sáng nay. Nếu em nghỉ việc, họ sẽ bị kiện vì vi phạm hợp đồng cung cấp. Còn đây là hợp đồng trợ lý cá nhân cho tôi. Lương tháng bằng năm năm em làm lụng vất vả."
Diệp Ninh bàng hoàng nhìn tờ giấy. Anh không dùng vũ lực, anh dùng tiền bạc và quyền lực để chặt đứt mọi con đường sống của cô, ép cô phải bước vào cái lồng mà anh đã dựng sẵn.
"Tại sao lại là tôi?" – Cô run rẩy hỏi.
Lục Cận Ngôn tiến lại gần, ngón tay dài trượt nhẹ trên vành tai cô, khiến Diệp Ninh run lên bần bật. Anh ghé sát tai cô, thì thầm như một lời nguyền:
"Vì cả thế giới này đều vô vị, chỉ có em... là mang lại mùi vị cho tôi."
Anh quay lưng bước đi, để lại một câu nói lạnh lùng: "Mười phút nữa xe sẽ đón em đến Lục gia. Nếu không thấy em, tiệm hoa đó sẽ biến mất khỏi thành phố này."
Diệp Ninh đứng lặng giữa con hẻm nhỏ, mùi hương trên người cô vì quá sợ hãi mà càng tỏa ra nồng nàn, như một lời cầu cứu tuyệt vọng bị tan biến vào không trung. Cô biết, mình không còn đường lui nữa.