MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾMChương 7: BẢN HỢP ĐỒNG "TRỢ LÝ ĐẶC BIỆT" KHÔNG THỂ TỪ CHỐI

NGHIỆN HƯƠNG ĐỘC CHIẾM

Chương 7: BẢN HỢP ĐỒNG "TRỢ LÝ ĐẶC BIỆT" KHÔNG THỂ TỪ CHỐI

705 từ · ~4 phút đọc

Mười phút trôi qua nhanh như một cái chớp mắt đầy nghiệt ngã. Diệp Ninh đứng trước chiếc xe đen bóng loáng, đôi bàn tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch. Cô bước vào xe như bước vào một pháp trường, nơi người đàn ông kia đang ngồi đợi sẵn trong bóng tối của lớp kính màu.

Chiếc xe lăn bánh, đưa cô rời xa khu phố nghèo để tiến về phía đỉnh đồi – nơi tọa lạc của dinh thự Lục gia, một tòa lâu đài uy nghi nhưng lại toát ra vẻ lạnh lẽo đến rợn người.

Lục Cận Ngôn ngồi ở bàn làm việc trong thư viện, ánh đèn vàng hắt lên những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt anh. Khi Diệp Ninh bước vào, anh không ngẩng đầu lên, chỉ đẩy một xấp tài liệu dày cộp về phía trước.

"Ký đi."

Diệp Ninh run rẩy cầm tờ giấy lên. Những điều khoản trong đó khiến đồng tử cô co rút lại:

Trợ lý phải có mặt bên cạnh chủ nhân 24/24.

Tuyệt đối không được sử dụng bất kỳ loại nước hoa hay hóa chất có mùi nào khác.

Không được tiếp xúc thân mật với người khác giới trong suốt thời gian thực hiện hợp đồng.

Mọi yêu cầu về "tiếp xúc gần" của chủ nhân đều phải được đáp ứng vô điều kiện.

"Điều thứ tư... tiếp xúc gần là có ý gì?" – Diệp Ninh ngước mắt lên, giọng nói run rẩy.

Lục Cận Ngôn lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Anh bước vòng qua bàn, từng bước chân nện xuống sàn gỗ như gõ vào tim cô. Anh dừng lại ngay sát sau lưng Diệp Ninh, cúi thấp người, đôi môi gần như chạm vào vành tai cô.

"Nghĩa là..." – Anh hít một hơi thật sâu, vẻ mặt lộ ra sự thỏa mãn đầy bệnh hoạn – "...khi tôi cần 'ngửi', em không được phép đẩy ra. Khi tôi cần em nằm cạnh để ngủ, em không được phép rời giường."

"Ngài... ngài coi tôi là cái gì? Tôi không phải là công cụ để ngửi!" – Diệp Ninh quay lại, đôi mắt ngấn lệ vì nhục nhã.

Lục Cận Ngôn đột ngột đưa tay bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang rực lên tia lửa chiếm hữu của mình.

"Em không phải công cụ. Em là liều mạng sống của tôi." – Giọng anh khàn đặc – "Em có biết hai năm qua tôi sống như một cái xác không? Không mùi vị, không cảm xúc. Nhưng hôm qua, em đã đánh thức tất cả. Tôi sẽ không để liều thuốc của mình chạy thoát, dù phải dùng đến những cách bẩn thỉu nhất."

Anh ghé sát hơn, mũi trượt nhẹ trên má cô, hít lấy mùi hương hoa hồng dại đang vì sự phẫn nộ của cô mà tỏa ra càng thêm nồng đậm.

"Ký đi, hoặc là tiệm hoa của bà chủ em sẽ nợ nần chồng chất, hoặc là em sẽ có đủ tiền để chữa bệnh cho mẹ mình dưới quê. Sự lựa chọn nằm ở em."

Diệp Ninh chết lặng. Anh đã điều tra sạch sẽ mọi điểm yếu của cô. Mẹ cô đang nằm viện, nợ nần của tiệm hoa... tất cả đều là những sợi dây thừng siết chặt lấy cổ cô.

Cầm cây bút trên tay mà nặng tựa ngàn cân, Diệp Ninh đặt bút ký tên mình xuống cuối trang giấy. Ngay khoảnh khắc nét mực khô lại, Lục Cận Ngôn đột ngột kéo mạnh cô vào lòng, một tay siết eo, một tay luồn vào mái tóc đen dài, ép đầu cô tựa vào vai anh.

"Tốt lắm." – Anh thở dài một hơi đầy nhẹ nhõm, đầu vùi sâu vào hõm cổ cô, tận hưởng sự ngọt ngào mà anh hằng khao khát – "Từ giờ phút này, em là của tôi. Cả cơ thể này, và cả mùi hương này nữa."

Diệp Ninh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô biết, cánh cửa của chiếc lồng vàng này đã chính thức đóng sập lại, và người nắm giữ chìa khóa chính là kẻ điên đang dùng khứu giác để chiếm đoạt cô từng chút một.