Căn biệt thự của Lục Cận Ngôn về đêm không giống một tổ ấm, nó giống một bảo tàng lạnh lẽo của những thứ xa xỉ. Mọi ngóc ngách đều được lau chùi đến sáng bóng, nhưng lại thiếu vắng hơi người. Đặc biệt là nó hoàn toàn không có mùi—không mùi thức ăn, không mùi nến thơm, một sự tinh khiết đến mức nhân tạo.
Diệp Ninh được quản gia đưa đến một căn phòng nằm ngay sát phòng ngủ chính của Lục Cận Ngôn. Một căn phòng tràn ngập sắc trắng và xám, đơn điệu đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở.
"Tiểu thư Diệp, Lục tổng không thích những mùi lạ. Mong cô tuân thủ đúng quy định về vệ sinh cá nhân mà ngài đã đặt ra." – Vị quản gia già nói xong liền cúi chào rồi rời đi, tiếng bước chân xa dần để lại Diệp Ninh giữa không gian tĩnh mịch.
Cô ngồi xuống mép giường, lòng nặng trĩu. Đột nhiên, cánh cửa thông giữa hai phòng bật mở mà không có tiếng gõ.
Lục Cận Ngôn bước vào, anh đã thay bộ vest cứng nhắc bằng một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen, để lộ lồng ngực rắn chắc và xương quai xanh quyến rũ. Tuy nhiên, ánh mắt anh không hề có dục vọng trần trụi, mà là một sự "đói khát" thuần túy về giác quan.
"Đi tắm đi." – Anh ra lệnh, giọng trầm thấp.
"Tôi... tôi vừa tắm ở nhà rồi." – Diệp Ninh run rẩy đứng dậy, lùi lại một bước.
"Tôi nói, đi tắm lại." – Lục Cận Ngôn tiến lại gần, mùi hơi nước nóng hổi từ người anh bao vây lấy cô – "Sử dụng loại sữa tắm không mùi tôi đã chuẩn bị. Tôi không muốn bất kỳ tạp chất nào trộn lẫn với mùi hương của em."
Diệp Ninh cắn môi, uất ức bước vào phòng tắm. Dưới làn nước, cô nhìn thấy chai sữa tắm đặc biệt không nhãn mác. Khi sử dụng, nó thực sự không có một chút mùi vị nào, giống như đang gột rửa đi danh tính của chính cô để chuẩn bị cho một cuộc hiến tế khứu giác.
Mười lăm phút sau, Diệp Ninh bước ra với mái tóc còn ẩm ướt, khoác trên mình chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh. Lục Cận Ngôn đang ngồi trên ghế sofa, nhắm mắt chờ đợi. Ngay khi cô bước lại gần, anh đột ngột mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm khóa chặt lấy cô.
Hơi ấm từ cơ thể sau khi tắm làm pheromone của Diệp Ninh lan tỏa mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mùi hoa hồng dại thanh khiết, giờ đây pha thêm chút hơi ẩm của nước, tạo thành một loại hương thơm mê hoặc đến mức trí não Lục Cận Ngôn nổ tung.
"Lại đây." – Anh vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh mình.
Diệp Ninh run rẩy ngồi xuống. Ngay lập tức, Lục Cận Ngôn nghiêng người, vùi đầu vào mái tóc còn hơi ẩm của cô. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng.
"Dịu dàng quá..." – Anh thì thầm, giọng nói như mê sảng.
Bàn tay anh không tự chủ được mà trượt xuống gáy cô, kéo cô sát lại hơn. Đỉnh mũi anh cọ xát lên làn da cổ mịn màng, tìm kiếm những điểm mà hương thơm tỏa ra đậm đặc nhất. Diệp Ninh nhắm chặt mắt, hơi thở của anh nóng hổi và dồn dập, phả vào da thịt cô khiến toàn thân cô run lên từng đợt.
"Đừng... Lục tổng... ngài nói chỉ cần ngửi thôi mà..." – Cô thút thít, hai tay đẩy nhẹ vào vai anh.
"Chỉ cần em đứng yên, tôi sẽ không làm gì hơn." – Lục Cận Ngôn gầm nhẹ, nhưng đôi môi anh lại vô tình chạm vào dái tai cô.
Sự đụng chạm đó giống như một luồng điện, không chỉ đánh thức khứu giác mà còn bắt đầu nhen nhóm một thứ bản năng khác trong lòng người đàn ông vốn đã "ăn chay" suốt hai năm qua. Anh bắt đầu nhận ra, việc chỉ đứng nhìn và ngửi thôi là không đủ. Sự chiếm hữu này, dường như chỉ mới là bắt đầu của một cơn nghiện không có lối thoát.
Đêm đó, Diệp Ninh không được về phòng mình. Cô phải nằm trên chiếc giường rộng lớn của anh, bị bao bọc bởi vòng tay sắt đá và hơi thở ám ảnh của Lục Cận Ngôn suốt cả đêm.
Chiếc lồng vàng đã mở, và con chim nhỏ chính thức bị cầm tù trong hương thơm của chính mình.