Thành phố S vào những ngày cuối thu luôn mang một màu xám đục. Những cơn mưa phùn dai dẳng không đủ làm sạch bụi bặm trên những con phố cổ, mà chỉ khiến mùi ẩm mốc của gỗ cũ và rêu xanh trở nên nồng đậm hơn.
Trình An đứng dưới mái hiên của một cửa hiệu không treo biển hiệu, chỉ có một lồng đèn vải trắng thắp nến lập lòe trong gió. Anh là cảnh sát mới chuyển công tác về đội trọng án, nhưng thực tế, anh mang trong mình một bí mật mà chính anh cũng muốn chối bỏ: Mệnh cách Thuần Dương. Từ nhỏ, Trình An đã thấy những thứ mà người khác không thấy, nghe thấy những tiếng thầm thì từ những góc khuất mà ánh sáng không bao giờ chạm tới.
Hôm nay, anh đến đây không phải vì nhiệm vụ, mà vì một lá thư nặc danh kẹp trong hồ sơ vụ án "Thiếu nữ mất tích ở giếng cổ". Lá thư chỉ vẻn vẹn một dòng địa chỉ: Ngõ Thanh Long, cửa hiệu họ Hoắc.
"Cạch."
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Một luồng không khí lạnh lẽo, mang theo mùi nhang trầm đặc trưng xộc vào mũi Trình An. Bên trong tối đến mức anh phải mất vài giây để mắt thích nghi.
"Vào đi. Đừng đứng đó làm cản đường người khuất mặt."
Giọng nói vang lên từ phía sau tấm bình phong bằng lụa. Đó là một giọng nữ, thanh mảnh nhưng lạnh lùng, không chút ấm áp.
Trình An bước vào. Giữa phòng, một người phụ nữ đang ngồi bên chiếc bàn gỗ lim. Cô mặc một bộ sườn xám màu xanh đen thêu họa tiết mây chìm, mái tóc đen tuyền búi cao bằng một cây trâm bạc sắc lẹm. Đó chính là Hoắc Nguyệt Nhi.
"Tôi là Trình An, bên cục cảnh sát..."
"Tôi biết anh là ai." Nguyệt Nhi ngắt lời, cô vẫn thản nhiên dùng một chiếc kéo bạc cắt tỉa những thỏi nến trắng. "Anh mang hơi nóng của mặt trời nhưng lại vướng phải hơi lạnh của người chết. Anh cảnh sát, anh đang bị bám đuôi đấy."
Trình An khựng lại. Anh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Suốt ba ngày qua, kể từ khi tiếp nhận vụ án giếng cổ, anh luôn cảm thấy có ai đó đang thở vào gáy mình mỗi khi ngồi một mình trong văn phòng.
Hoắc Nguyệt Nhi đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía anh. Đôi giày vải của cô không phát ra tiếng động nào trên mặt đất. Khi cô dừng lại trước mặt Trình An, anh nhận thấy đôi mắt cô rất lạ — chúng đen sâu thẳm, không phản chiếu chút ánh sáng nào, như thể bên trong đó là một vực thẳm không đáy.
"Máu của anh..." Cô khẽ đưa tay lên, ngón tay lạnh ngắt chạm vào vết xước trên cổ tay Trình An, nơi anh vô tình bị thương lúc ở hiện trường vụ án. "Rất nồng. Nó là món mồi ngon nhất cho những thứ dưới giếng đó."
"Cô biết vụ án đó?" Trình An hỏi, giọng anh trầm xuống, tay vô thức đặt lên cán súng bên hông.
Nguyệt Nhi cười nhạt, một nụ cười không có chút ý vị trêu đùa: "Hoắc gia chúng tôi không quản chuyện người sống, chỉ quản chuyện người chết không chịu đi. Cô gái đó không mất tích. Cô ta đang ở dưới chân anh đấy."
Trình An cúi đầu nhìn xuống. Sàn nhà gỗ cũ kỹ bỗng chốc như biến thành mặt nước, mờ ảo và u ám. Anh thấy một đôi bàn tay trắng nhợt, mục rữa đang bám lấy đôi ủng của mình.