Trình An lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. Tuy nhiên, khi anh nhìn kỹ lại, sàn nhà vẫn là sàn nhà gỗ khô khốc, không có đôi tay nào cả. Nhưng cảm giác lạnh lẽo bám víu ở cổ chân vẫn còn nguyên vẹn.
"Đừng sợ. Đó chỉ là dư ảnh." Hoắc Nguyệt Nhi thản nhiên quay lại bàn trà. "Cô ta chết oan, lại bị người ta dùng đinh quan tài đóng vào huyệt đạo, không thể đầu thai, chỉ có thể bám vào những người có dương khí mạnh để cầu cứu. Anh là người xui xẻo đó."
"Nếu cô đã biết, tại sao không báo cảnh sát?" Trình An gặng hỏi, bản năng của một người thực thi pháp luật trỗi dậy.
Nguyệt Nhi nhìn anh như nhìn một kẻ ngốc: "Cảnh sát các anh tin vào bằng chứng, vào DNA. Tôi đưa cho anh một linh hồn, anh có kết tội được hung thủ không?"
Trình An im lặng. Cô nói đúng. Pháp luật cần sự thật hữu hình, còn thứ Nguyệt Nhi nắm giữ là sự thật thuộc về cõi âm.
"Tôi cần cô giúp." Trình An nói chắc nịch. "Nếu cô gái đó thực sự ở dưới giếng, tôi phải đưa cô ấy lên."
"Giúp anh?" Nguyệt Nhi nhướng mày. "Hoắc gia có quy tắc. Chúng tôi không làm việc không công. Anh có gì để trao đổi? Tiền bạc đối với tôi là vật ngoài thân."
Trình An nhìn xung quanh tiệm đồ cổ đầy những món đồ tâm linh kỳ quái. Anh chợt nhớ đến lời bà nội từng nói trước khi mất về mệnh cách của mình.
"Máu của tôi. Cô nói nó có ích cho cô đúng không?"
Nguyệt Nhi dừng hẳn động tác pha trà. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Cô đang cần máu Thuần Dương để trấn áp "nghiệt cảnh" trong cơ thể mình — một cái giá mà mỗi truyền nhân họ Hoắc phải trả khi giao thiệp với quỷ thần quá lâu.
"Thành giao." Cô nói ngắn gọn. "Đêm nay, 12 giờ, tại giếng cổ làng phía Tây. Mang theo một bát cơm trắng và một chiếc lược sừng."
Đêm đó, gió rít qua những bụi tre già ven làng. Trình An có mặt đúng giờ. Giếng cổ nằm giữa một mảnh đất hoang, xung quanh là những ngôi mộ cũ không người hương khói.
Hoắc Nguyệt Nhi xuất hiện từ trong bóng tối, bóng dáng mảnh mai của cô hòa lẫn vào màn đêm. Cô không cầm đèn, nhưng lạ thay, mỗi bước chân cô đi qua, cỏ dại xung quanh dường như dạt sang hai bên như thể đang sợ hãi.
"Đặt bát cơm lên miệng giếng." Cô ra lệnh.
Trình An làm theo. Khi bát cơm vừa đặt xuống, một làn sương mù dày đặc bốc lên từ lòng giếng. Tiếng móng tay cào vào thành đá nghe ken két, rợn tóc gáy. Nguyệt Nhi lấy từ trong túi ra một sợi chỉ đỏ, một đầu buộc vào tay Trình An, đầu kia cô cầm lấy.
"Bất kể thấy gì, không được buông tay, không được lên tiếng. Nếu anh mở miệng, dương khí sẽ thoát ra, cô ta sẽ kéo anh xuống thế chỗ."
Dưới ánh trăng mờ đục, Trình An thấy từ trong lòng giếng, một cái đầu với mái tóc dài bết máu từ từ trồi lên. Khuôn mặt cô gái trẻ biến dạng vì ngâm nước lâu ngày, đôi mắt chỉ còn hai hốc đen ngòm đang hướng về phía bát cơm trắng.