Cảnh tượng trước mắt đủ để làm bất cứ người đàn ông can trường nào cũng phải ngất xỉu, nhưng Trình An vẫn đứng vững. Anh cảm nhận được qua sợi chỉ đỏ một dòng năng lượng lạnh buốt truyền từ Nguyệt Nhi sang mình, giúp anh giữ được sự tỉnh táo kỳ lạ.
Con quỷ dưới giếng bắt đầu bốc những nắm cơm trắng cho vào cái miệng rách nát. Mỗi miếng cơm nuốt xuống, hình hài của nó lại bớt đi vẻ đáng sợ, dần hiện ra hình dáng của một cô gái trẻ mặc áo vùng nông thôn.
"Cô ta tên là Lý Mai, bị gả cho một người đàn ông tâm thần ở làng này để trừ tà, sau đó bị gã xô xuống giếng." Nguyệt Nhi thì thầm, giọng cô vang lên ngay sát tai Trình An nhưng anh biết cô đang dùng thuật truyền âm.
Bỗng nhiên, linh hồn Lý Mai khóc rống lên. Tiếng khóc u uất lan tỏa khắp không gian, khiến những con quạ trên cây giật mình bay tán loạn. Cô ta chỉ tay về phía bìa rừng, nơi có một bóng người đang lén lút quan sát.
Hung thủ! Trình An định lao theo nhưng sợi chỉ đỏ trên tay thắt chặt lại, kéo anh đứng yên.
"Đừng đuổi theo bằng chân." Nguyệt Nhi lạnh lùng nói. Cô rút chiếc kéo bạc ra, cắt đứt sợi chỉ đỏ. "Dùng máu của anh, vẽ lên trán cô ta một nét."
Trình An không chần chừ, anh dùng răng cắn vào đầu ngón tay, một giọt máu tươi đỏ thẫm hiện ra. Anh tiến lại gần linh hồn cô gái, run rẩy chạm vào trán cô.
Ngay khi máu Thuần Dương chạm vào, linh hồn Lý Mai phát ra một tiếng hét chói tai rồi hóa thành một làn khói trắng, bay vút về phía bóng đen đang lẩn trốn kia. Chỉ vài giây sau, một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phía bìa rừng.
"Xong rồi." Nguyệt Nhi cất kéo, sắc mặt cô nhợt nhạt hơn hẳn lúc nãy. "Cô ta sẽ bám lấy hắn cho đến khi hắn tự thú. Đó là nhân quả của hắn."
Trình An thở phào, anh nhìn xuống bàn tay mình, vết thương vẫn còn rỉ máu. Anh quay sang Nguyệt Nhi, định nói lời cảm ơn nhưng lại thấy cô hơi lảo đảo. Bản năng anh vươn tay ra đỡ lấy vai cô.
Một cảm giác như điện giật chạy dọc người cả hai. Dương khí mạnh mẽ từ Trình An tràn vào cơ thể đầy âm khí của Nguyệt Nhi, khiến cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Ngay lập tức, cô đẩy anh ra, ánh mắt lấy lại sự lạnh nhạt thường ngày.
"Đừng chạm vào tôi." Cô nói, hơi thở hơi dồn dập. "Anh chỉ là 'thuốc', đừng nhầm lẫn vai trò của mình."
Trình An thu tay lại, hơi hụt hẫng nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị: "Cảm ơn cô. Nhưng tôi vẫn sẽ làm thủ tục pháp lý. Ngày mai tôi sẽ dẫn người đến khai quật cái giếng này."
"Tùy anh." Nguyệt Nhi quay lưng đi. "Nhưng hãy nhớ, vụ án này chỉ là khởi đầu. Năm Thiên Hi này không yên ổn như anh tưởng đâu. Những thứ trốn dưới lòng đất thành phố này đang bắt đầu thức tỉnh rồi."
Cô biến mất vào màn sương đêm, để lại Trình An đứng một mình bên giếng cổ. Anh nhìn xuống lòng giếng sâu thẳm, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an. Có lẽ, con đường cảnh sát của anh từ nay về sau sẽ không còn là những báo cáo nghiệm tử thi khô khan, mà là một cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, nơi mà ranh giới giữa người và quỷ mỏng manh như một sợi chỉ đỏ.