Sau vụ án giếng cổ, danh tiếng của Trình An trong đội trọng án tăng lên đáng kể, nhưng đi kèm với đó là sự xa lánh ngấm ngầm từ đồng nghiệp. Họ nói anh có "vía" nặng, hễ anh đi đến đâu là không khí ở đó đặc quánh lại, lạnh lẽo đến mức điều hòa cũng không cần bật. Trình An không giải thích, anh biết cái giá của việc nhìn thấy sự thật là sự cô độc.
Chiều thứ Sáu, một người đàn ông giàu có tên là bách lý Hoằng tìm đến đồn cảnh sát. Ông ta là một nhà sưu tầm tranh có tiếng, nhưng gương mặt lúc này lại hốc hác, đôi mắt quầng thâm như đã mất ngủ nhiều ngày. Ông ta khăng khăng rằng mình đang bị ám bởi một bức tranh vừa mua trong buổi đấu giá.
"Cảnh sát Trình, tôi không điên. Bức tranh đó... nó đang ăn thịt tôi." Bách Lý Hoằng run rẩy chìa ra cánh tay gầy gộc, da thịt trên đó xám xịt, khô héo như một xác ướp.
Trình An nhìn vết thương, một cảm giác quen thuộc ập đến. Đây không phải bệnh lý, đây là "âm khí thực cốt". Anh nghĩ ngay đến Hoắc Nguyệt Nhi. Chỉ có cô mới biết cách xử lý những thứ quái đản này.
Anh đưa Bách Lý Hoằng đến ngõ Thanh Long. Cửa hiệu họ Hoắc vẫn vậy, chìm trong làn sương mù mờ ảo dù đang là ban ngày. Nguyệt Nhi đang ngồi bên khung thêu, nhưng thứ cô thêu không phải hoa lá, mà là những dòng bùa chú bằng chỉ đen trên nền vải trắng.
"Lại là anh?" Nguyệt Nhi không ngẩng đầu, giọng nói thanh lãnh như tiếng ngọc va vào nhau. "Anh mang theo một kẻ sắp chết đến đây làm gì? Tiệm của tôi không nhận khâm liệm người còn thở."
Bách Lý Hoằng quỳ sụp xuống: "Cô Hoắc, xin cô cứu mạng! Bức tranh đó... nó là của một họa sĩ vô danh từ năm Thiên Hi. Mỗi đêm, người trong tranh lại bước ra, đòi tôi cho mượn khuôn mặt."
Nguyệt Nhi dừng kim thêu. Ánh mắt cô lóe lên khi nghe đến mốc thời gian "năm Thiên Hi". Cô đứng dậy, tiến lại gần Bách Lý Hoằng, dùng một chiếc kẹp bạc lật nhẹ mí mắt ông ta lên.
"Hợp đồng đã ký bằng máu, sao giờ lại hối hận?" Cô lạnh lùng hỏi.
Trình An nhíu mày: "Hợp đồng gì?"
"Hợp đồng đổi diện mạo lấy sự giàu sang." Nguyệt Nhi quay sang nhìn Trình An, ánh mắt đầy sự giễu cợt. "Anh cảnh sát, người bạn này của anh vì muốn có được tài vận mà đã mua bức 'Họa bì' này về, dùng máu của mình để 'khai nhãn' cho nó. Giờ nó đã no đủ, nó muốn lấy luôn cái vỏ của ông ta để bước ra thế giới thực."
Trình An cảm thấy ghê tởm. Anh nhìn người đàn ông đang run rẩy dưới đất, lòng chính trực và sự thương hại đan xen. "Có cách nào cứu ông ta không?"
Nguyệt Nhi nhìn vết xước trên tay Trình An đã bắt đầu đóng vảy. "Có, nhưng phải dùng đến máu Thuần Dương của anh làm mực, vẽ lại khuôn mặt cho bức tranh đó để giam giữ linh hồn bên trong lại. Anh có sẵn lòng không?"
Trình An gật đầu không do dự. Anh không vì cứu một kẻ tham lam, mà vì anh không muốn thứ quỷ dị đó thoát ra ngoài hại thêm người khác.
Họ đến biệt thự của Bách Lý Hoằng lúc nửa đêm. Giữa phòng khách rộng lớn treo một bức tranh sơn dầu khổ lớn. Trong tranh là một người đàn ông mặc trường bào, dáng vẻ uy nghi nhưng điều kinh khủng là toàn bộ khuôn mặt chỉ là một mảng trắng xóa, không mắt, không mũi, không miệng.
Khi đồng hồ điểm 12 giờ, không gian bỗng chốc lặng ngắt. Một tiếng "sột soạt" vang lên, đôi bàn tay vẽ bằng sơn dầu trong bức tranh từ từ thò ra ngoài khung gỗ, bám lấy mép tranh, cố gắng chui ra ngoài.
"Trình An, đưa tay đây!" Nguyệt Nhi quát lớn.
Cô dùng một cây bút lông làm từ tóc người chết, thấm vào máu tươi từ đầu ngón tay Trình An. Một luồng nhiệt nóng rực tỏa ra. Nguyệt Nhi vung bút, những nét vẽ đỏ thẫm như lửa cháy rực trên mặt bức tranh. Tiếng thét gào đau đớn không thuộc về nhân gian vang vọng khắp căn biệt thự.