Bức tranh bị máu của Trình An trấn áp, linh hồn bên trong gầm rú rồi dần lùi lại vào trong khung. Hoắc Nguyệt Nhi nhanh tay dùng sợi chỉ đen thêu kín bốn góc tranh, phong ấn nó lại hoàn toàn.
Bách Lý Hoằng ngất xỉu vì quá sợ hãi. Trình An cũng lảo đảo, việc mất đi một lượng máu Thuần Dương cùng với sự tác động của âm khí khiến anh kiệt sức. Anh ngồi bệt xuống sàn, mồ hôi vã ra như tắm.
Nguyệt Nhi đi tới, cô không đỡ anh dậy mà chỉ đứng nhìn từ trên cao. Tuy nhiên, trong đôi mắt vốn luôn lạnh lùng kia bỗng hiện lên một chút gợn sóng. Cô lấy ra một viên thuốc nhỏ mùi thảo dược, đưa đến bên môi anh.
"Nuốt đi. Nếu không anh sẽ chết vì lạnh trước khi kịp về đến nhà đấy."
Trình An nuốt viên thuốc, một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp tứ chi. Anh ngẩng đầu nhìn cô: "Tại sao cô lại chọn nghề này? Một cô gái như cô... đáng lẽ phải ở một nơi đầy ánh sáng."
Nguyệt Nhi khựng lại, cô quay đi, thu dọn đồ đạc. "Ánh sáng chỉ dành cho những người có bóng tối để quay về. Hoắc gia chúng tôi không có bóng, vì chúng tôi chính là một phần của nó. Mỗi thế hệ họ Hoắc đều phải ký một lời thề với 'U Minh': Giữ cho ranh giới hai cõi không bị phá vỡ, đổi lại là sự cô độc vĩnh viễn."
Trình An im lặng. Anh cảm nhận được nỗi buồn mênh mông tỏa ra từ người phụ nữ này. Cô không phải không có cảm xúc, mà là cô đã học được cách đóng băng chúng để tồn tại.
"Cha tôi..." Trình An ngập ngừng. "Ông ấy mất năm Thiên Hi. Trong hồ sơ vụ án năm đó, tôi thấy có tên của Hoắc gia. Cô có biết gì không?"
Nguyệt Nhi khựng lại một giây, rất nhanh, nhưng Trình An đã kịp nhận ra. Cô quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào anh: "Đừng đào bới quá khứ nếu anh không muốn bị nó nuốt chửng. Cha anh chết vì ông ấy đã chạm vào thứ không nên chạm. Và nếu anh tiếp tục đi theo tôi, anh cũng sẽ có kết cục như vậy."
Ngày hôm sau, Trình An quay lại đồn cảnh sát để xử lý vụ việc của Bách Lý Hoằng. Tuy nhiên, một thông báo mới khiến anh rùng mình: Bách Lý Hoằng đã tự tử ngay trong bệnh viện. Trước khi chết, ông ta đã dùng móng tay tự cào nát khuôn mặt mình, y hệt như bức tranh không mặt kia.
"Hợp đồng của người chết không bao giờ có thể bị hủy bỏ hoàn toàn." Lời nói của Nguyệt Nhi văng vẳng bên tai anh.
Trình An nhận ra rằng, dù anh có máu Thuần Dương, dù Nguyệt Nhi có pháp thuật, họ cũng không thể cứu được những kẻ đã tự tay mở cửa cho quỷ dữ bước vào. Anh cảm thấy một sự bế tắc chưa từng có.
Đúng lúc đó, một vụ án mới lại được báo về: "Vụ án xác chết không đầu trong rạp hát cũ". Điều kỳ lạ là, địa điểm xảy ra vụ án lại nằm ngay sát ngõ Thanh Long, nơi Hoắc Nguyệt Nhi sinh sống.