MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiệt Cảnh Đường CùngChương 6: TIẾNG HÁT TRONG RẠP HÁT CŨ

Nghiệt Cảnh Đường Cùng

Chương 6: TIẾNG HÁT TRONG RẠP HÁT CŨ

634 từ · ~4 phút đọc

Rạp hát Thanh Bình từng là nơi náo nhiệt nhất thành phố S vào những năm 90, nhưng sau một vụ hỏa hoạn bí ẩn năm Thiên Hi, nó bị bỏ hoang và trở thành tụ điểm của những lời đồn đại ma quái.

Trình An bước vào hiện trường. Mùi gỗ cháy khét lẹt dù vụ hỏa hoạn đã xảy ra từ hàng chục năm trước vẫn còn lảng vảng. Giữa sân khấu đổ nát, một thi thể nam giới ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành, mất đi phần đầu, nhưng trên vai lại được đặt một chiếc đầu bằng gỗ của một con rối kịch.

"Thưa đội trưởng, chúng tôi không tìm thấy phần đầu thật của nạn nhân." Một cảnh sát trẻ báo cáo với giọng run rẩy.

Trình An không nói gì, anh tiến lại gần thi thể. Trên chiếc đầu gỗ, người ta vẽ một khuôn mặt đang cười, nụ cười méo mó, dị dạng. Anh chạm vào chiếc đầu gỗ, cảm giác lạnh buốt lại truyền đến.

"Là người quen làm." Một giọng nói vang lên từ phía cửa vào.

Hoắc Nguyệt Nhi bước vào, lần này cô mặc một bộ đồ đen gọn gàng, tay cầm một chiếc đèn lồng giấy bóng kính xanh. Cảnh sát định ngăn cô lại, nhưng Trình An đã ra hiệu cho họ lùi ra.

"Cô thấy gì?" Trình An hỏi.

Nguyệt Nhi giơ cao chiếc đèn lồng. Ánh sáng xanh le lói soi rọi lên những hàng ghế trống không. Trình An kinh hoàng nhận thấy, trên mỗi chiếc ghế đều có một bóng đen đang ngồi, tất cả đều không có đầu, cổ chúng hướng về phía sân khấu như thể đang chờ đợi một buổi biểu diễn.

"Họ là những nạn nhân của vụ hỏa hoạn năm đó." Nguyệt Nhi nói, giọng cô có chút run rẩy hiếm thấy. "Họ không thể rời đi vì giọng hát của họ đã bị ai đó lấy mất. Kẻ giết người lần này đang cố gắng 'tái hiện' lại buổi biểu diễn cuối cùng."

Bỗng nhiên, từ trên gác mái của rạp hát vang lên tiếng đàn nhị réo rắt, u sầu. Một giọng hát thanh tao nhưng mang theo hơi thở của cõi chết cất lên.

“Trời Thiên Hi, lệ sầu rơi... Người đi rồi, xác còn chơi vơi...”

Trình An rút súng, bản năng cảnh sát trỗi dậy. "Ai đó? Ra đây!"

Anh lao về phía gác mái, nhưng Nguyệt Nhi kéo tay anh lại. "Đừng! Đó là 'Tiếng hát dụ hồn'. Nếu anh bước lên đó, linh hồn anh sẽ bị tách khỏi xác để lấp đầy những cái đầu gỗ kia!"

Trình An nhìn vào mắt cô, anh thấy sự lo lắng thực sự. Đây là lần đầu tiên cô thể hiện cảm xúc với anh.

"Tôi là cảnh sát, tôi không thể để hắn tiếp tục giết người." Trình An kiên định. "Cô có cách nào che chắn cho tôi không?"

Nguyệt Nhi thở dài, cô cắn môi đến bật máu, rồi bất ngờ áp môi mình vào môi Trình An. Một nụ hôn không có tình dục, chỉ có vị đắng của thảo dược và hơi ấm của sự sống truyền qua. Cô đang truyền "chân khí" của mình để bảo vệ ý thức của anh.

"Chỉ có mười phút." Cô nói, mặt hơi ửng hồng nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo. "Đi đi, tôi sẽ ở đây giữ chân những linh hồn dưới kia."

Trình An lao lên gác mái. Tại đó, anh thấy một kẻ mặc áo choàng đen đang ngồi bên chiếc đàn nhị. Khi hắn quay mặt lại, Trình An sững sờ. Gương mặt hắn giống hệt người cha đã quá cố của anh, nhưng đôi mắt lại rực lên ánh sáng màu đỏ lục.

"An à, con đến muộn quá." Kẻ đó cười, nụ cười lạnh thấu xương.