Tiếng đàn nhị trên gác mái rạp hát Thanh Bình bỗng ngưng bặt. Không gian rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những kẽ hở của mái ngói vỡ vụn. Trình An đứng chôn chân tại chỗ, khẩu súng trong tay anh hơi run rẩy. Người đàn ông trước mặt có khuôn mặt giống hệt cha anh — Trình Quốc Dũng, người cảnh sát đã hy sinh trong một vụ án cháy nổ năm Thiên Hi.
"Cha? Không... không thể nào." Trình An lẩm bẩm, cổ họng anh khô khốc.
Kẻ có khuôn mặt giống cha anh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại trống rỗng như hai hố đen sâu thẳm. Hắn đặt chiếc vĩ đàn xuống, đứng dậy từng bước chậm rãi. Mỗi bước chân của hắn không phát ra tiếng động, hệt như một bóng ma lướt đi trên mặt sàn đầy tro bụi.
"An à, con đã lớn thế này rồi sao? Vẫn là đôi mắt chính trực đó, vẫn là cái cách cầm súng không bao giờ run sợ." Kẻ đó cất tiếng, giọng nói trầm ấm y hệt trong ký ức của Trình An.
Dưới tầng, tiếng hét của Hoắc Nguyệt Nhi vọng lên: "Trình An! Đừng tin hắn! Đó là 'Họa Tâm Quỷ', nó đang đọc ký ức của anh để tạo ra ảo ảnh!"
Lời cảnh báo của Nguyệt Nhi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang rối bời của Trình An. Anh cắn chặt môi đến bật máu, vị mặn và nóng của máu Thuần Dương giúp anh tỉnh táo lại. Anh nhìn kỹ hơn, nhận ra bóng của kẻ trước mặt không đổ xuống sàn nhà dưới ánh trăng. Hắn chỉ là một lớp vỏ rỗng tuếch.
"Ngươi không phải cha ta." Trình An gằn giọng, ngón tay siết chặt cò súng. "Cha ta là một người anh hùng, ông ấy sẽ không bao giờ đứng giữa những xác chết không đầu này để hát những lời ai oán."
Kẻ giả dạng cười phá lên, âm thanh chói tai như tiếng kim loại cào trên mặt kính. Khuôn mặt "cha anh" bắt đầu tan chảy như nến, lộ ra một khối thịt đỏ hỏn, nhầy nhụa với hàng chục con mắt nhỏ li ti đang chớp nháy.
"Hợp đồng năm Thiên Hi vẫn chưa kết thúc, Trình An. Máu của họ Trình và mạng của họ Hoắc... tất cả đều là vật tế cho đại nạn sắp tới!"
Con quỷ lao về phía anh với tốc độ kinh người. Trình An nổ súng, nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua làn khói đen mà không hề làm tổn thương thực thể của nó. Anh lùi lại, va phải chiếc cột gỗ mục. Đúng lúc đó, một sợi chỉ đỏ từ dưới sàn đâm xuyên qua kẽ hở, quấn chặt lấy chân con quỷ.
Hoắc Nguyệt Nhi xuất hiện ở cầu thang, tay cô cầm một chiếc gương đồng cổ. Cô trông rất nhợt nhạt, khóe môi vẫn còn dính vệt máu từ nụ hôn truyền khí lúc nãy.
"Dùng máu trên tay anh, bôi lên mặt gương!" Cô hét lớn.
Trình An lập tức làm theo. Khi máu của anh chạm vào mặt gương đồng, một luồng ánh sáng vàng rực như mặt trời ban trưa bùng lên, soi thẳng vào con quỷ. Nó rít lên đau đớn, cơ thể bắt đầu bốc cháy trong ánh sáng Thuần Dương.
"Trình An... rồi con sẽ biết... cha con không chết vì tai nạn..." Tiếng nói cuối cùng của nó vang lên đầy hận thù trước khi tan biến thành tro bụi.
Rạp hát Thanh Bình bỗng chốc rung chuyển. Những bóng ma không đầu dưới sân khấu bắt đầu tan biến, linh hồn của họ được giải thoát sau hàng chục năm bị giam cầm. Trình An quỵ xuống, hơi thở dồn dập. Anh nhìn sang Nguyệt Nhi, thấy cô cũng đang tựa lưng vào tường, hơi thở yếu ớt.
"Cô không sao chứ?" Anh tiến lại gần, định đỡ cô.
"Tôi đã bảo đừng chạm vào tôi mà." Cô né tránh, nhưng lần này giọng nói không còn sắc lạnh như trước, mà mang theo một chút mệt mỏi và cam chịu. "Trình An, vụ án này chỉ mới là lớp vỏ bên ngoài. Kẻ đứng sau 'Họa Tâm Quỷ' thực sự biết về gia đình anh. Và hắn... hắn có liên quan đến việc cha tôi mất tích năm đó."