Sau đêm tại rạp hát Thanh Bình, Trình An xin nghỉ phép vài ngày. Tâm trí anh bị lấp đầy bởi những câu nói của con quỷ và bí mật của Hoắc Nguyệt Nhi. Anh quyết định quay về căn nhà cũ của cha mình ở ngoại ô thành phố — một nơi đã bị bỏ hoang hơn mười năm nay, đầy bụi bặm và mạng nhện.
Trong căn phòng làm việc của cha, Trình An lục tìm khắp nơi và cuối cùng tìm thấy một chiếc rương gỗ nhỏ được giấu kỹ dưới tấm ván sàn. Chiếc rương được khóa bằng một loại ổ khóa cổ quái, trên mặt rương khắc hình một con mắt bị một thanh kiếm đâm xuyên qua — biểu tượng của dòng họ "Giữ ấn".
Anh chợt nhớ lại lời Nguyệt Nhi về máu Thuần Dương. Anh nhỏ một giọt máu vào tâm con mắt. "Cạch", chiếc rương mở ra.
Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ có một cuốn nhật ký ố vàng và một mảnh bản đồ vẽ tay về một khu vực có tên là "Đường Cùng". Trong nhật ký, cha anh viết:
"Ngày 14 tháng 7 năm Thiên Hi. Tôi đã gặp người của họ Hoắc. Cô ấy nói rằng sự cân bằng giữa hai cõi đang bị phá vỡ. Có kẻ đang cố tình mở cửa 'Nghiệt Cảnh' để đưa những linh hồn đại ác quay lại nhân gian. Tôi không thể đứng nhìn thành phố này sụp đổ. Nếu tôi không trở về, An à, hãy sống một cuộc đời bình thường, đừng bao giờ tìm hiểu về nghề nghiệp của cha."
Trình An nắm chặt cuốn nhật ký. Bình thường? Làm sao anh có thể bình thường khi dòng máu đang chảy trong người anh là thứ mà quỷ dữ thèm khát, còn người cha anh hằng kính trọng lại hy sinh vì một lý tưởng mà anh vừa mới bắt đầu chạm tay vào?
Anh mang cuốn nhật ký đến tiệm họ Hoắc. Lần này, anh không gõ cửa mà đẩy thẳng vào. Nguyệt Nhi đang ngồi bên ấm trà, dường như cô đã đợi anh từ lâu.
"Anh đã tìm thấy nó rồi sao?" Cô hỏi, mắt nhìn vào cuốn nhật ký trên tay anh.
"Cha tôi và mẹ cô... họ đã cùng nhau chiến đấu?" Trình An hỏi, giọng anh run lên vì xúc động.
Nguyệt Nhi rót một chén trà, hơi nước bốc lên che mờ khuôn mặt cô. "Mẹ tôi là 'Người dẫn lộ' xuất sắc nhất của họ Hoắc, còn cha anh là 'Người giữ ấn' cuối cùng có khả năng thực chiến. Năm đó, họ đã cùng nhau phong ấn cổng Nghiệt Cảnh ở Đường Cùng. Nhưng cái giá phải trả là mạng sống của cha anh và sự mất tích của mẹ tôi. Tôi đã dành mười năm qua để tìm cách mở lại cánh cổng đó, không phải để giải thoát ác quỷ, mà để tìm mẹ."
Trình An lặng người. Hóa ra, sự lạnh lùng của cô, việc cô mở cửa hiệu may táng này, tất cả đều là để chờ đợi một cơ hội duy nhất. Họ không phải là những kẻ xa lạ tình cờ gặp nhau, mà là hậu duệ của những người anh hùng đã ngã xuống.
"Vụ án xác chết không đầu ở rạp hát chính là lời khiêu chiến của kẻ đã giết cha anh." Nguyệt Nhi tiếp tục. "Hắn là Hoắc Vô Kỵ — chú ruột của tôi. Hắn đã phản bội dòng họ, gia nhập tà đạo vì muốn có được sự bất tử. Hắn cần máu của anh để mở hoàn toàn cổng Nghiệt Cảnh."
Đúng lúc đó, chuông gió ở cửa hiệu rung lên bần bật. Một làn gió lạnh buốt tràn vào, làm tắt ngấm những ngọn nến trên bàn. Một giọng cười khàn đặc vang lên từ phía ngoài ngõ:
"Nguyệt Nhi, cháu gái ngoan... Đừng giữ món đồ chơi đó một mình chứ. Đưa nó cho ta, ta sẽ cho cháu gặp lại mẹ."