Hoắc Vô Kỵ không xuất hiện trực tiếp, nhưng áp lực từ âm khí mà hắn tỏa ra khiến Trình An cảm thấy như có một tảng đá nghìn cân đè lên ngực. Bên ngoài cửa hiệu, những bóng người lờ mờ bắt đầu áp sát. Đó không phải là người, mà là những "Xác rối" — những thi thể người chết được điều khiển bằng chỉ tơ máu của họ Hoắc.
"Trình An, vào phía sau quầy, lấy cho tôi chiếc hộp màu đen dưới gầm bàn!" Nguyệt Nhi quát lớn, tay cô bắt đầu kết ấn liên tục.
Trình An nhanh chóng làm theo. Trong chiếc hộp đen là một thanh đoản kiếm rỉ sét, nhưng khi anh chạm tay vào, lớp rỉ sét bong ra, để lộ lưỡi kiếm sáng loáng như bạc, khắc đầy những ký tự cổ.
"Đây là 'Trảm Yêu Kiếm' của cha anh. Chỉ có máu Thuần Dương mới kích hoạt được nó."
Nguyệt Nhi đứng dậy, cô rút một cây kim bạc đâm vào đầu ngón tay mình, vẽ một vòng tròn máu quanh chỗ hai người đứng. "Hôm nay, dù có chết tôi cũng không để hắn bước vào đây."
Những Xác rối bắt đầu phá cửa lao vào. Chúng không có cảm giác đau đớn, dù bị Trình An dùng kiếm chém đứt chân tay vẫn bò trường trên đất để lao tới. Trình An nhận ra rằng súng đạn hoàn toàn vô dụng, anh phải dùng đến sức mạnh của thanh kiếm và sự phối hợp với Nguyệt Nhi.
"Cúi xuống!" Nguyệt Nhi hô lớn.
Cô ném ra một nắm gạo nếp đã được ngâm trong nước bùa. Khi gạo nếp chạm vào Xác rối, chúng bùng cháy như gặp phải xăng. Trình An nhân cơ hội đó, lao lên phía trước, thanh đoản kiếm trong tay anh tỏa ra hơi nóng rực. Mỗi nhát chém của anh đều mang theo hỏa khí, đánh tan âm khí đang điều khiển những cái xác.
Trong lúc hỗn loạn, một sợi chỉ máu đỏ rực như rắn độc luồn qua khe hở của vòng bảo vệ, quấn chặt lấy cổ tay của Nguyệt Nhi. Cô bị kéo mạnh về phía cửa.
"Nguyệt Nhi!" Trình An hét lên, anh không kịp suy nghĩ, lao đến nắm lấy tay cô.
Sợi chỉ máu bắt đầu đốt cháy da thịt anh, mùi khét bốc lên. Nhưng Trình An không buông tay, anh dùng tay kia cầm kiếm chặt đứt sợi chỉ. Lực phản chấn khiến cả hai ngã nhào ra sàn.
"Tại sao anh lại cứu tôi?" Nguyệt Nhi nhìn vết bỏng rộp trên tay anh, giọng cô run rẩy. "Anh biết là nếu anh buông tay, anh sẽ an toàn mà."
Trình An nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi: "Cha tôi đã không bỏ lại mẹ cô. Tôi cũng sẽ không bỏ lại cô. Đó là 'quy tắc' của nhà họ Trình."
Tiếng cười của Hoắc Vô Kỵ lại vang lên, lần này xa dần: "Tốt lắm... một cặp đôi đầy nghĩa khí. Ta sẽ chờ hai người ở Đường Cùng vào đêm trăng máu. Để xem, máu của người anh hùng có cứu được kẻ mang lời nguyền hay không."
Màn đêm trở lại sự tĩnh lặng. Ngõ Thanh Long tan hoang sau trận chiến. Trình An ngồi bệt xuống, nhìn bàn tay bị thương của mình, rồi nhìn sang Nguyệt Nhi. Cô đang lặng lẽ xé một mảnh vải từ áo mình để băng bó cho anh. Động tác của cô rất nhẹ nhàng, như sợ làm anh đau.
"Cảm ơn." Cô nói khẽ, lần đầu tiên trong ánh mắt cô có một chút ấm áp của tình người.
"Chúng ta sẽ phải đến Đường Cùng đúng không?" Trình An hỏi.
"Đúng. Nhưng trước đó, anh cần phải học cách điều khiển hoàn toàn sức mạnh của mình. Nếu không, anh sẽ không chỉ là thuốc, mà sẽ là chìa khóa mở ra địa ngục."