Sau cuộc tấn công của Hoắc Vô Kỵ, ngõ Thanh Long chìm trong một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Những vết cào xé trên cánh cửa gỗ của tiệm họ Hoắc như những vết sẹo chưa lành, nhắc nhở Trình An về sự yếu ớt của mình trước những thế lực tà ác thực sự.
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn chưa kịp tan trên những mái ngói rêu phong, Hoắc Nguyệt Nhi đã gọi Trình An dậy. Cô không còn mặc sườn xám cầu kỳ, mà thay bằng một bộ đồ lụa đen gọn gàng, mái tóc buộc cao bằng một sợi dây thừng đỏ đơn giản.
"Đi theo tôi." Cô nói, giọng ngắn gọn nhưng chứa đầy sự nghiêm túc.
Họ đi sâu vào phía sau cửa tiệm, qua một sân nhỏ chứa đầy những chậu cây khô héo, dẫn đến một căn hầm ngầm mà Trình An chưa từng biết tới. Không khí bên dưới này không hề ẩm mốc, ngược lại, nó khô nóng và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Giữa hầm là một bục đá bằng phẳng, xung quanh cắm tám ngọn nến lớn được xếp theo hình bát quái.
"Anh mang mệnh Thuần Dương, nhưng anh giống như một người cầm trong tay thanh bảo kiếm mà không biết tuốt vỏ." Nguyệt Nhi đứng đối diện anh, ánh lửa từ nến hắt lên khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của cô. "Máu của anh có thể giết quỷ, nhưng nếu anh không biết cách vận khí, nó sẽ thiêu cháy chính lục phủ ngũ tạng của anh trước khi tiêu diệt được kẻ thù."
Trình An ngồi xuống bục đá theo chỉ dẫn. "Tôi phải làm gì?"
"Trong mười ngày tới, anh phải học cách 'Hóa khí thành ấn'. Tôi sẽ dùng âm khí từ những món đồ tùy táng trong tiệm để tấn công anh. Anh phải dùng ý chí để điều khiển nhiệt lượng của máu Thuần Dương, bảo vệ các đại huyệt."
Vừa dứt lời, Nguyệt Nhi vung tay, một luồng khói xám xịt từ trong góc tối lao vút về phía Trình An. Đó là oán khí tích tụ hàng trăm năm từ những chiếc quan tài cũ. Trình An cảm thấy như một tảng băng nghìn năm vừa ập vào ngực mình. Cơn lạnh thấu xương khiến các khớp xương anh biểu tình, hơi thở đông đặc lại thành những làn khói trắng.
"Đừng chống cự bằng cơ bắp!" Tiếng của Nguyệt Nhi vang lên bên tai anh, dù cô đang đứng cách xa ba mét. "Tập trung vào tim. Cảm nhận hơi nóng đang chảy trong huyết quản. Đẩy nó ra da thịt!"
Trình An nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, anh cố gắng tìm kiếm đốm lửa nhỏ mà Nguyệt Nhi đã nói. Cơn đau bắt đầu ập đến. Khi âm khí và dương khí va chạm bên trong cơ thể, anh cảm thấy như mình đang bị xẻ làm đôi. Một bên là hỏa ngục, một bên là hầm băng. Mồ hôi vã ra nhưng ngay lập tức bị đóng băng lại trên lông mày.
Mỗi khi Trình An sắp gục ngã, anh lại nghe thấy giọng nói của cô. Không phải lời động viên ngọt ngào, mà là những lời nhắc nhở sắc lạnh về cái chết của cha anh, về trách nhiệm của một cảnh sát, và về sự an nguy của chính cô.
Đến ngày thứ ba, Trình An đã có thể ngồi vững trên bục đá mà không còn run rẩy. Anh bắt đầu cảm nhận được một dòng năng lượng vàng rực đang luân chuyển theo ý muốn. Khi luồng khí xám lao tới, một vòng tròn mờ ảo tỏa ra từ người anh, đánh bật những linh hồn oán than ra xa.
Nguyệt Nhi đứng trong góc tối, nhìn bóng dáng kiên cường của Trình An dưới ánh nến. Đôi môi cô khẽ mấp máy, định nói điều gì đó rồi lại thôi. Cô biết, việc ép anh luyện tập thế này là tàn nhẫn, nhưng nếu không nhanh chóng mạnh lên, đêm trăng máu ở Đường Cùng sẽ là mồ chôn của cả hai.