Trong khi Trình An đang bị giam mình dưới hầm ngầm, thành phố S bắt đầu xảy ra những sự kiện kỳ quái. Đồn cảnh sát nơi Trình An làm việc nhận được hàng loạt báo cáo về việc người dân nhìn thấy "những bóng người không đầu" đi lại trong sương sớm.
Lão Vương, người cộng sự thân thiết của Trình An, đã lén đến ngõ Thanh Long tìm anh. Trông ông già đi cả chục tuổi, tay cầm một sấp ảnh hiện trường với vẻ mặt kinh hoàng.
"An à, cậu phải ra ngoài giúp chúng tôi. Vụ án rạp hát chưa kết thúc, nó đang lan rộng ra cả thành phố rồi." Lão Vương khẩn khoản khi thấy Trình An bước ra từ hầm ngầm, trông anh gầy đi nhưng đôi mắt sáng quắc như đuốc.
Trình An nhìn những tấm ảnh. Các nạn nhân đều là những người có liên quan đến vụ án năm Thiên Hi — từ những nhân chứng cũ đến cả những nhân viên cứu hỏa năm đó. Tất cả đều chết trong tư thế đang quỳ lạy, khuôn mặt bị lột sạch da.
"Hắn đang thu thập 'mặt' để hồi sinh một thứ gì đó." Nguyệt Nhi bước ra, tay cầm một bát thuốc đắng ngắt đưa cho Trình An. Cô nhìn lão Vương bằng ánh mắt sắc lẹm khiến ông lão rùng mình. "Ông cảnh sát, về báo với cấp trên của ông, từ giờ đến trăng máu, đừng cho ai lại gần những khu vực có nước chảy hoặc giếng cũ."
Lão Vương rời đi trong sự hoang mang. Trình An quay sang Nguyệt Nhi: "Tôi không thể ngồi yên nhìn đồng nghiệp của mình chết dần như vậy. Nguyệt Nhi, tôi phải làm gì đó."
"Anh định làm gì? Ra ngoài đó và để Hoắc Vô Kỵ bắt sống anh sao?" Cô gắt lên, đây là lần đầu tiên cô mất bình tĩnh. "Hắn chỉ đợi anh lộ diện. Mỗi bước đi của anh lúc này đều phải tính toán bằng tính mạng!"
Trình An không nói gì, anh lẳng lặng cầm thanh đoản kiếm của cha, bước ra sân sau và bắt đầu múa những đường kiếm cơ bản. Tiếng gió rít qua lưỡi kiếm như tiếng gầm của một con mãnh thú đang thức tỉnh. Anh hiểu cô lo lắng cho anh, nhưng bản chất của một người cảnh sát không cho phép anh trốn chạy.
Đêm đó, Trình An nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ. Anh thấy cha mình đứng giữa một cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ rực. Cha không nói gì, chỉ chỉ tay về phía một ngôi chùa đổ nát nằm ở phía Bắc thành phố. Trên cổng chùa có treo một chiếc chuông đồng lớn, nhưng tiếng chuông phát ra lại là tiếng khóc của trẻ thơ.
Anh choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa. Nguyệt Nhi đang ngồi bên cửa sổ, dường như cô cả đêm không ngủ.
"Ngôi chùa ở phía Bắc..." Trình An thì thầm.
"Chùa Phổ Độ." Nguyệt Nhi tiếp lời, đôi mắt cô nheo lại. "Đó là nơi cha anh đã hy sinh. Và đó cũng chính là lối vào thực sự của Đường Cùng. Có vẻ như cha anh đang cố gắng dẫn đường cho anh từ cõi bên kia."
Cô đứng dậy, lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp gỗ dài. Bên trong là một bộ đồ tang phục màu trắng, nhưng trên đó được thêu bằng chỉ vàng những ký tự trấn trạch của họ Hoắc.
"Trình An, buổi tập cuối cùng kết thúc rồi. Tối mai là đêm trăng máu. Chúng ta sẽ đến chùa Phổ Độ để kết thúc tất cả chuyện này. Nhưng anh phải hứa với tôi một điều."
"Điều gì?"
"Nếu tôi không thể quay về, hãy dùng thanh kiếm này phá hủy chiếc rương trong tiệm của tôi. Trong đó chứa đựng linh hồn của các thế hệ họ Hoắc, đừng để chúng rơi vào tay Hoắc Vô Kỵ."
Trình An nhìn vào mắt cô, anh không hứa, mà chỉ nắm chặt lấy bàn tay lạnh giá của cô. "Chúng ta sẽ cùng quay về. Tôi sẽ mời cô một bữa cơm tử tế, không phải thuốc đắng, không phải trà lạnh."