Mặt trăng bắt đầu chuyển sang màu đỏ gạch, phủ một lớp ánh sáng ma mị lên thành phố S. Chùa Phổ Độ nằm cô độc trên một ngọn đồi nhỏ, xung quanh là những cây cổ thụ khô héo, cành lá khẳng khiu như những cánh tay quỷ vươn lên bầu trời.
Trình An và Hoắc Nguyệt Nhi đi bộ lên đồi. Càng lên cao, không khí càng đặc quánh mùi tử khí. Tiếng quạ kêu từng hồi dài như tiếng cười nhạo những kẻ sắp bước vào cửa tử.
Khi họ đến cổng chùa, một nhóm Xác rối đã đợi sẵn. Nhưng lần này, chúng không lao vào tấn công ngay lập tức mà đứng dạt sang hai bên, tạo thành một lối đi dẫn thẳng vào điện thờ chính. Giữa điện, một cái vạc lớn đang bốc khói nghi ngút, bên trong là một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm đang sôi sục.
Hoắc Vô Kỵ ngồi trên tòa sen cao nhất, mái tóc hắn trắng xóa, làn da nhăn nheo như vỏ cây già. Hắn nhìn xuống hai người, đôi mắt đỏ rực đầy sự tham vọng.
"Đến rồi sao? Cháu gái, và cả truyền nhân của kẻ ngáng đường năm xưa nữa." Hắn cười khà khà. "Nhìn xem, trăng máu đã lên đến đỉnh. Đây là lúc cổng Nghiệt Cảnh mở ra để đón chào chủ nhân thực sự của nó."
"Ông không bao giờ là chủ nhân của nó, ông chỉ là nô lệ của tham vọng thôi!" Nguyệt Nhi hét lên, cô rút ra một xấp bùa chú, ném mạnh vào cái vạc.
"Bùm!" Một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi mịt mù.
Trình An lao lên, thanh đoản kiếm trong tay anh tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, chém đứt những sợi chỉ máu mà Hoắc Vô Kỵ phóng ra. Nhờ sự luyện tập những ngày qua, anh đã có thể lồng ghép dương khí vào từng chiêu thức. Mỗi khi lưỡi kiếm chạm vào âm khí, một tiếng nổ lách tách vang lên như pháo đỏ.
Tuy nhiên, Hoắc Vô Kỵ quá mạnh. Hắn chỉ cần phẩy tay, một luồng sóng xung kích màu đen đã hất văng Trình An vào bức tường đá. Anh cảm thấy lồng ngực mình như vỡ vụn, máu tươi trào ra khóe miệng.
"Máu Thuần Dương... đúng là thứ ta cần!" Hoắc Vô Kỵ lao đến, bàn tay gầy guộc như móng vuốt nhắm thẳng vào tim Trình An.
Đúng lúc đó, Nguyệt Nhi lao đến chắn trước mặt anh. Cô không dùng bùa chú, mà dùng chính cơ thể mình để hứng chịu đòn đánh. Móng vuốt của hắn đâm xuyên qua vai cô.
"Nguyệt Nhi!" Trình An gào lên.
Trong giây phút sinh tử đó, dòng máu của Nguyệt Nhi chảy xuống, hòa lẫn với máu của Trình An trên sàn điện. Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra: Hai dòng máu, một âm một dương, không hề bài xích nhau mà hòa quyện tạo thành một luồng ánh sáng tím huyền ảo, lan tỏa khắp điện thờ.
Bức tượng Phật phía sau bỗng chốc sụp đổ, lộ ra một hố đen sâu thẳm tỏa ra hơi lạnh vô biên. Đó chính là cửa vào Đường Cùng.
"Không thể nào! Tại sao máu của chúng bay lại có thể mở được cổng sớm hơn?" Hoắc Vô Kỵ kinh hãi lùi lại.
Nguyệt Nhi quay lại nhìn Trình An, môi cô đẫm máu nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách lạ kỳ. "Trình An... cha anh và mẹ tôi... họ không chỉ phong ấn cổng. Họ đã để lại một chìa khóa mà chỉ có sự hy sinh của chúng ta mới có thể kích hoạt. Mau! Đi vào đó, mẹ tôi đang ở bên trong!"
Trình An ôm lấy cô, cảm nhận được hơi ấm cuối cùng đang dần tan biến. Anh biết, phía sau hố đen kia là một thế giới mà không người sống nào dám đặt chân tới. Nhưng anh không còn sợ hãi. Anh bế cô đứng dậy, nhìn thẳng vào Hoắc Vô Kỵ đang điên cuồng lao tới.
"Hoắc Vô Kỵ, nhân quả của ông ở bên dưới. Để tôi dẫn ông đi gặp nó!"
Trình An bước thẳng vào hố đen, kéo theo cả sự cuồng nộ của Hoắc Vô Kỵ. Màn đêm của thành phố S bỗng chốc rung chuyển, và rồi tất cả chìm vào một sự im lặng tuyệt đối.