Cảm giác đầu tiên khi Trình An bước vào hố đen không phải là rơi xuống, mà là một sự trống rỗng đến cực độ. Tai anh ù đi, hơi lạnh tràn vào phổi như hàng ngàn cây kim nhỏ đâm chọc. Anh ôm chặt lấy Hoắc Nguyệt Nhi, sợ rằng nếu buông tay dù chỉ một giây, bóng tối vĩnh hằng này sẽ nuốt chửng cô mãi mãi.
Khi thị giác dần quay trở lại, Trình An thấy mình đang đứng trên một cánh đồng xám ngắt. Đất ở đây không phải đất, mà là tro tàn của những thứ đã cháy rụi từ lâu. Bầu trời không có trăng sao, chỉ có một vầng sáng mờ đục giống như màu của sương mù bao phủ lấy những dãy núi đá nhấp nhô phía xa.
"Đây là... Đường Cùng?" Trình An thì thầm, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Nguyệt Nhi khẽ rên rỉ, cô cố gắng đứng vững trên đôi chân run rẩy. Vết thương trên vai cô không còn chảy máu đỏ, mà là một dòng chất lỏng màu đen nhạt. Ở nơi này, các quy luật sinh lý của con người dường như bị đình trệ.
"Đường Cùng không phải là địa ngục." Nguyệt Nhi nói, giọng cô yếu ớt nhưng đầy tỉnh táo. "Nơi này là 'kẽ hở' giữa hai cõi. Những linh hồn quá oán hận không thể đầu thai, hoặc những kẻ đã bị xóa tên khỏi sổ sinh tử đều bị giam cầm ở đây. Trình An, nhìn dưới chân anh đi."
Trình An cúi xuống và kinh hãi lùi lại. Dưới lớp tro tàn xám xịt kia không phải là đá cuội, mà là hàng triệu mảnh xương vỡ và những chiếc mặt nạ giấy cũ nát. Đây chính là nơi tích tụ tất cả những gì nhân gian ruồng bỏ.
"Hoắc Vô Kỵ đâu?" Trình An cảnh giác rút thanh đoản kiếm. Dù ở cõi âm, thanh kiếm vẫn tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, dù ánh sáng vàng rực rỡ của nó đã bị sương mù nơi đây làm mờ đi đáng kể.
"Hắn bị cuốn vào một tầng khác sâu hơn." Nguyệt Nhi nhìn về phía dãy núi đá. "Ở đây không có phương hướng, không có thời gian. Nếu chúng ta không tìm thấy 'Điểm Tụ', chúng ta sẽ hóa thành một nắm tro như những kẻ dưới chân kia."
Họ bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của Trình An đều nặng nề như đeo chì. Anh nhận ra dương khí trong người mình đang bị không gian này bào mòn liên tục. Để bảo vệ Nguyệt Nhi, anh nắm lấy tay cô, để hơi nóng từ lòng bàn tay mình truyền sang cho cô.
"Đừng phí sức." Nguyệt Nhi định rụt tay lại. "Anh sẽ kiệt sức trước khi tìm thấy mẹ tôi đấy."
"Tôi đã nói rồi, chúng ta sẽ cùng quay về." Trình An kiên định, không cho cô cơ hội phản kháng. "Hơn nữa, nếu cô gục ngã, tôi cũng chẳng biết đường mà ra khỏi cái nơi quỷ quái này."
Đi được một quãng, họ thấy một bóng người đang ngồi bên vệ đường. Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ phong phanh, đang cặm cụi khâu một chiếc áo cưới màu đỏ thắm. Điều kinh dị là cô ta không dùng kim chỉ, mà dùng chính móng tay sắc nhọn để rạch vào da thịt mình, lấy gân làm chỉ, lấy máu làm phẩm màu.
"Đừng nhìn vào mắt cô ta." Nguyệt Nhi thì thầm cảnh báo.
Nhưng người phụ nữ đó đã ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cô ta trống trơn, chỉ có một cái miệng đang cười ngoác đến mang tai.
"Người sống... lâu lắm rồi mới có người sống mang theo hơi ấm của năm Thiên Hi đến đây." Cô ta cất tiếng, giọng nói nghe như tiếng gió lùa qua khe cửa. "Anh cảnh sát trẻ, anh có muốn biết cha anh đã để lại thứ gì ở trạm dừng chân này không?"
Trình An khựng lại. "Cha tôi đã ở đây sao?"