MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiệt Cảnh Đường CùngChương 14: TRẠM DỪNG

Nghiệt Cảnh Đường Cùng

Chương 14: TRẠM DỪNG

664 từ · ~4 phút đọc

Người phụ nữ khâu áo cưới đứng dậy, chiếc áo đỏ trên tay cô ta rũ xuống, dài loằng ngoằng như một dòng máu tươi chảy trên nền tro xám. Cô ta chỉ tay về phía một ngôi nhà lá lụp xụp hiện ra giữa màn sương, nơi có một ngọn đèn dầu cháy leo loét.

"Người của họ Trình luôn cứng đầu." Cô ta cười lanh lảnh. "Năm đó, ông ấy đi qua đây, mang theo một nửa trái tim của 'Người dẫn lộ' họ Hoắc. Ông ấy nói sẽ quay lại đón cô ấy, nhưng cuối cùng chỉ có một phong thư tuyệt mệnh được gửi lại."

Nguyệt Nhi hơi loạng choạng, Trình An kịp thời đỡ lấy cô. Trái tim cô đập nhanh hơn bình thường. Mẹ cô - người dẫn lộ vĩ đại nhất của họ Hoắc - thực sự đã bị kẹt ở đây mười năm sao?

Họ bước vào ngôi nhà lá. Bên trong không có đồ đạc gì quý giá, chỉ có một chiếc bàn gỗ mục và một chiếc hòm sắt nhỏ bị rỉ sét hoàn toàn. Trên mặt hòm khắc biểu tượng của đội cảnh sát thành phố S - hình thanh kiếm và lá chắn.

Trình An run rẩy đặt tay lên chiếc hòm. Một luồng ký ức mãnh liệt ùa về trong tâm trí anh.

Năm Thiên Hi, khói lửa mịt mù. Cha anh, Trình Quốc Dũng, đang ôm một người phụ nữ bị thương nặng giữa đám cháy rạp hát. Ông không chạy ra ngoài, mà lại chạy vào sâu hơn, nơi có cánh cổng Đường Cùng đang mở rộng. Ông biết nếu không có ai đóng cánh cổng đó từ bên trong, cả thành phố sẽ biến thành mồ chôn tập thể.

"Nguyệt Nhi... chăm sóc con chúng ta..." Đó là tiếng nói của người phụ nữ trong vòng tay ông.

Trình An bừng tỉnh, mắt anh đỏ hoe. "Nguyệt Nhi, mẹ cô... bà ấy không mất tích. Bà ấy đã hy sinh để đóng cổng cùng cha tôi. Nhưng họ không chết, linh hồn họ bị kẹt lại để làm 'vật trấn' cho cánh cổng này."

Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Hoắc Vô Kỵ đã tìm đến. Hắn không còn hình người, mà đã biến thành một khối thịt đen khổng lồ với hàng trăm cánh tay đang gào thét. Hắn đã hấp thụ quá nhiều oán linh ở Đường Cùng, khiến cơ thể hắn trở thành một thứ quái thai không thể kiểm soát.

"Đưa cái hòm đó cho ta!" Hoắc Vô Kỵ gầm lên, tiếng vang làm rung chuyển cả không gian xám xịt. "Trong đó có 'Huyết Ấn'. Có nó, ta sẽ có thể ra vào Đường Cùng như đi chợ, ta sẽ là thần của cả hai cõi!"

Nguyệt Nhi đẩy Trình An ra phía sau, cô rút từ trong người ra một chiếc kéo bạc nhỏ - kỷ vật duy nhất của mẹ cô để lại. "Ông không xứng đáng chạm vào di vật của họ!"

Cô cắt vào lòng bàn tay mình, để máu chảy đầy lên lưỡi kéo. "Trình An, máu của anh! Tưới lên chiếc hòm!"

Trình An hiểu ý cô. Anh dùng đoản kiếm rạch một đường dài trên tay mình. Máu Thuần Dương nóng hổi đổ xuống chiếc hòm rỉ sét. Một ánh sáng màu trắng bạc từ chiếc hòm bùng lên, soi rọi khắp ngôi nhà lá, đánh bật bóng đen của Hoắc Vô Kỵ ra ngoài.

Nắp hòm bật mở. Bên trong không có bùa chú thần thông, mà chỉ có một chiếc huy hiệu cảnh sát và một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc. Khi hai vật này gặp máu của con cháu họ, chúng bắt đầu rung động, phát ra những tiếng ngân nga như tiếng hát ru.

"Chúng ta phải chạy!" Nguyệt Nhi hét lên. "Hoắc Vô Kỵ đang điên cuồng phá hủy tầng không gian này. Nếu Đường Cùng sụp đổ, chúng ta sẽ bị kẹt trong hư vô mãi mãi!"