MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiệt Cảnh Đường CùngChương 15: CUỘC RƯỢT ĐUỔI TRONG HƯ VÔ

Nghiệt Cảnh Đường Cùng

Chương 15: CUỘC RƯỢT ĐUỔI TRONG HƯ VÔ

704 từ · ~4 phút đọc

Họ lao ra khỏi ngôi nhà lá khi nó bắt đầu bị những sợi chỉ đen của Hoắc Vô Kỵ quấn lấy và nghiền nát. Phía sau họ, con quái vật thịt đen đang bò trường trên cánh đồng tro tàn, mỗi bước đi của nó đều để lại những vũng dịch nhầy hôi thối.

"Chạy về hướng vầng sáng mờ đục kia!" Nguyệt Nhi chỉ tay về phía dãy núi đá. "Đó là nơi 'Điểm Tụ' tồn tại, là lối ra duy nhất!"

Trình An vừa chạy vừa vung kiếm chém đứt những xúc tu đen ngòm đang vươn ra từ mặt đất. Sức lực của anh đang cạn dần. Mất quá nhiều máu Thuần Dương khiến tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi.

"Trình An, đừng gục ngã lúc này!" Nguyệt Nhi nắm chặt lấy tay anh, kéo anh đi. "Nhìn tôi này! Chúng ta sắp đến rồi!"

Nhưng Hoắc Vô Kỵ không để họ đi dễ dàng như vậy. Hắn dùng hàng trăm cánh tay của mình đập mạnh xuống đất, tạo ra những vết nứt sâu hoắm ngăn cản bước tiến của họ. Từ dưới những vết nứt, hàng ngàn linh hồn lạc lối bò lên, chúng than khóc, bám lấy chân Trình An và Nguyệt Nhi, cố kéo họ xuống vực thẳm cùng với chúng.

"Cứu tôi với... nóng quá... lạnh quá..." Những tiếng kêu gào xé lòng vang lên khắp nơi.

Trình An cảm thấy chân mình nặng trĩu. Một linh hồn trẻ con đang ôm chặt lấy chân anh, đôi mắt nó ngây thơ nhưng chứa đầy oán hận. Anh khựng lại một giây. Một giây đó là quá đủ để một xúc tu của Hoắc Vô Kỵ quấn lấy eo anh, nhấc bổng anh lên không trung.

"Trình An!" Nguyệt Nhi hét lên điên cuồng. Cô không chạy tiếp mà quay lại, dùng chiếc kéo bạc đâm liên tiếp vào xúc tu kia.

"Chạy đi, Nguyệt Nhi! Đừng lo cho tôi!" Trình An hét lớn, anh cố gắng dùng đoản kiếm chém vào khối thịt đang siết chặt lấy mình, nhưng sức lực đã cạn kiệt.

Hoắc Vô Kỵ cười sằng sặc: "Để ta xem, lòng nghĩa khí của các ngươi chịu được đến bao giờ!"

Hắn siết mạnh hơn, xương sườn của Trình An bắt đầu phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc huy hiệu cảnh sát và chiếc trâm cài tóc trong tay Nguyệt Nhi bỗng nhiên bay vút lên.

Từ hai món di vật, hai bóng hình mờ ảo hiện ra. Một người đàn ông cao lớn trong bộ cảnh phục cũ và một người phụ nữ dịu dàng trong bộ sườn xám trắng. Cha của Trình An và mẹ của Nguyệt Nhi.

Họ không nói gì, chỉ nhìn con cái mình bằng ánh mắt chứa chan tình yêu thương và sự hối lỗi. Họ cùng nhau đưa tay ra, một vòng tròn ánh sáng khổng lồ bao bọc lấy Trình An và Nguyệt Nhi, đẩy lùi hoàn toàn bóng tối của Hoắc Vô Kỵ.

"Cha... mẹ..." Nguyệt Nhi nức nở.

Cái bóng của người cha nhìn Trình An, khẽ gật đầu như một lời khen ngợi dành cho người kế thừa xứng đáng. Sau đó, hai bóng hình lao thẳng vào tâm của Hoắc Vô Kỵ. Một vụ nổ ánh sáng kinh thiên động địa xảy ra, làm trắng xóa cả không gian Đường Cùng.

Trình An cảm thấy mình bị một lực đẩy mạnh mẽ hất văng đi. Anh lịm đi trong tiếng gọi thất thanh của Nguyệt Nhi.

Khi anh mở mắt ra một lần nữa, anh thấy mình đang nằm trên nền gạch lạnh lẽo của chùa Phổ Độ. Ánh trăng máu đã tan biến, thay vào đó là những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai đang len lỏi qua khe cửa đổ nát.

Bên cạnh anh, Hoắc Nguyệt Nhi đang nằm bất động, tay vẫn nắm chặt chiếc kéo bạc đã gãy làm đôi. Cách đó không xa, Hoắc Vô Kỵ chỉ còn là một đống tro tàn đen kịt, không còn chút dấu vết nào của sự sống.

Trình An cố gắng lết lại gần Nguyệt Nhi, hơi thở anh run rẩy: "Nguyệt Nhi... tỉnh lại đi... chúng ta... về nhà rồi."