MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiệt Duyên Dưới Mái NhàChương 1: Bóng Đêm Trên Giường Bệnh

Nghiệt Duyên Dưới Mái Nhà

Chương 1: Bóng Đêm Trên Giường Bệnh

1,196 từ · ~6 phút đọc

Lam Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường, kim giây chạy đều đặn như một lời chế nhạo sự tĩnh lặng đến rợn người trong căn phòng. Đã là ba giờ sáng. Mùi thuốc sát trùng, mùi ẩm mốc của nệm y tế và mùi buồn bã vô hình cứ quẩn quanh, đặc quánh trong không khí.

Bên cạnh cô là Quốc Trung, chồng cô, đang nằm im lìm trên chiếc giường bệnh thuê riêng được đặt giữa phòng ngủ rộng lớn. Anh gầy rộc đi, hơi thở yếu ớt, chậm rãi như ngọn nến sắp tắt. Ung thư giai đoạn cuối đã biến người đàn ông từng là chỗ dựa vững chắc của Lam Anh thành một cái bóng.

Lam Anh mệt mỏi tựa lưng vào ghế sofa da, bàn tay cô vô thức siết chặt chiếc vòng ngọc. Cô đã kết hôn với Quốc Trung bảy năm. Bảy năm sống trong một cuộc hôn nhân được xem là viên mãn theo tiêu chuẩn xã hội: tài sản dư dả, danh tiếng gia đình hiển hách. Nhưng viên mãn đó chỉ là cái vỏ rỗng. Đã từ lâu lắm rồi, Lam Anh không còn cảm thấy được sự kết nối. Quốc Trung, ngay cả khi chưa bệnh, cũng đã là một người chồng xa cách, đặt công việc và các mối quan hệ xã giao lên trên hết.

“Lam Anh…”

Giọng Quốc Trung yếu ớt vang lên, kéo Lam Anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô bật dậy ngay lập tức.

“Anh tỉnh rồi? Anh muốn uống nước không?”

Quốc Trung lắc đầu nhẹ, ánh mắt anh trôi dạt vô định trong bóng tối. “Anh… Anh xin lỗi em. Đáng lẽ anh phải…”

Anh không nói hết câu, cơn ho dữ dội chặn lại lời xin lỗi. Lam Anh vội vàng đỡ anh dậy, lấy ống hút cho anh uống nước, lòng cô dấy lên một nỗi thương hại pha lẫn sự kiệt sức. Cô thương anh vì bệnh tật hành hạ, nhưng cô cũng kiệt sức vì phải gồng mình đóng vai người vợ tận tụy, hy sinh. Cô tự hỏi, liệu Quốc Trung có bao giờ nhận ra cô đơn của cô?

Cô đặt anh xuống, vuốt nhẹ mái tóc thưa thớt của chồng. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lạnh ngắt như chính trái tim cô lúc này.

Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng mở khẽ. Quốc Việt bước vào.

Việt là em trai của Quốc Trung, kém Lam Anh bảy tuổi. Cậu vừa trở về sau năm năm du học tại Mỹ. So với hình ảnh cậu bé rụt rè, gầy gò mà Lam Anh tiễn đi, Việt giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Cậu cao lớn, bờ vai rộng và săn chắc trong chiếc áo phông đen đơn giản. Khuôn mặt cậu vẫn còn nét thư sinh, nhưng ánh mắt đã sâu sắc, trưởng thành một cách đáng kinh ngạc.

“Chị dâu. Chị nên đi nghỉ một lát đi. Em có thể thay chị trông anh Trung,” Việt khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đủ sức nặng để kéo Lam Anh ra khỏi sự mệt mỏi.

Lam Anh lắc đầu: “Chị không sao, em mới là người cần nghỉ ngơi. Em vừa bay về.”

“Em khỏe. Chị thức cả đêm rồi.” Việt tiến đến bên giường bệnh, điều chỉnh máy đo nhịp tim. Cậu làm mọi việc thành thạo, không chút ngần ngại.

Lam Anh quan sát Việt. Sự quan tâm của cậu không chỉ dừng lại ở bổn phận em trai. Ánh mắt cậu dừng lại trên cô lâu hơn mức bình thường, mang theo một thứ cảm xúc phức tạp, khó gọi tên: có sự ngưỡng mộ, có sự lo lắng, và cả một chút gì đó… nóng bỏng.

Khuôn mặt Việt hơi đỏ lên khi cậu nhận ra Lam Anh đang nhìn. Cậu vội vàng cúi xuống, chỉnh lại chiếc chăn cho anh trai.

“Anh Trung ngủ rồi. Chị qua ghế nghỉ ngơi một chút đi,” Việt nói, quay lưng lại với Lam Anh.

Lam Anh cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô nhắm mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Việt. Cô tự trách mình. Tại sao lại chú ý đến cậu ta vào lúc này? Việt là em chồng cô, là người đang giúp cô gánh vác trách nhiệm nặng nề.

Cô ngồi xuống, cảm thấy cơ thể mình đau nhức. Việt lấy một chiếc chăn mỏng từ tủ quần áo và nhẹ nhàng đắp lên chân cô. Tay cậu vô tình lướt qua vai cô, chỉ một cái chạm rất nhẹ, nhưng Lam Anh cảm thấy da thịt mình nóng bừng.

“Chị gầy đi nhiều quá,” Việt nói, giọng cậu thấp hơn một quãng, gần như chỉ là hơi thở. “Chị không cần phải chịu đựng một mình.”

Lam Anh không dám nhìn thẳng vào cậu. “Chị là vợ anh ấy. Đó là bổn phận.”

“Bổn phận không nên bào mòn chị đến mức này.”

Câu nói đó như một nhát dao sắc bén đâm vào sự cô đơn chôn giấu bấy lâu của Lam Anh. Cô ngước nhìn Việt. Ánh mắt cậu dán chặt vào cô, không còn sự e dè của đứa em trai, mà là sự kiên định và thấu hiểu của một người đàn ông.

Một cảm giác tội lỗi đột ngột trào lên. Lam Anh đứng dậy, lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách an toàn.

“Cảm ơn em đã về. Chị sẽ ổn thôi.” Cô cố gắng để giọng nói trở nên lạnh lùng, chuyên nghiệp.

Việt không lùi lại. Cậu chỉ đứng đó, nhìn cô bằng ánh mắt thăm thẳm.

“Chị dâu. Em biết chị đang giấu đi cảm xúc thật. Đừng cố gắng quá mức. Dù là ai, cũng cần có chỗ dựa.”

Lam Anh cảm thấy mình sắp vỡ vụn. Cô quay người đi, tiến về phía cửa sổ. Ánh trăng ngoài kia lạnh lẽo và mờ nhạt. Cô cố gắng thay đổi chủ đề, trấn áp luồng cảm xúc cấm kỵ vừa chớm nở.

“Em nghỉ ngơi đi. Sáng mai mẹ sẽ đến sớm, bà cần em đỡ bà đưa anh Trung đi vật lý trị liệu.”

Lam Anh mở cửa bước ra khỏi phòng, để lại Việt một mình với người anh đang ngủ say. Cô đi thẳng vào phòng tắm, bật vòi hoa sen thật mạnh, muốn dùng nước lạnh để gột rửa đi sự bối rối và khao khát vừa nảy sinh.

Trong căn phòng ngủ tĩnh lặng, Việt đứng im lặng nhìn cánh cửa vừa đóng lại. Bàn tay cậu siết chặt, lưu luyến cảm giác mềm mại khi chạm vào vai Lam Anh. Cậu tiến lại gần giường anh trai.

“Anh Trung… Em xin lỗi,” Việt thì thầm, giọng đầy day dứt. “Nhưng em sẽ không để chị ấy cô đơn nữa. Em không thể.”

Việt nhìn ra cửa sổ, ánh mắt cậu mang một quyết tâm tăm tối. Cậu đã trở về không chỉ vì bổn phận, mà còn vì Lam Anh.

Cậu biết mình đang bước trên lằn ranh đỏ của sự cấm kỵ, nhưng khao khát dành cho chị dâu, người phụ nữ mà cậu đã yêu thầm lặng từ khi còn là thiếu niên, đã lớn quá mức để có thể lùi bước.

Đó chỉ mới là khởi đầu của bi kịch.