Sáng hôm sau, Lam Anh tỉnh dậy với cơ thể nặng trĩu. Cảm giác tội lỗi về những suy nghĩ đêm qua vẫn còn lởn vởn. Cô tự nhắc nhở bản thân phải giữ khoảng cách tuyệt đối với Quốc Việt.
Mẹ chồng cô, bà Hà, đã đến từ sớm. Bà Hà là người phụ nữ gia giáo, khuôn mẫu điển hình của một gia đình quyền quý. Bà luôn giữ thái độ lạnh nhạt nhưng đúng mực với Lam Anh, khiến mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu luôn căng thẳng ngầm.
“Con chăm sóc Trung suốt đêm, chắc mệt rồi. Để thằng Việt đưa Trung đi vật lý trị liệu, con đi nghỉ đi,” bà Hà nói, giọng điệu mang tính sắp xếp hơn là đề nghị.
Lam Anh gật đầu, biết rằng đây là cơ hội để tránh mặt Việt, nhưng lại vô tình tạo điều kiện cho hai người đàn ông ruột thịt ở riêng.
Khoảng giữa trưa, Việt đưa Quốc Trung về. Quốc Trung yếu ớt sau buổi trị liệu, cần được bế lên giường.
“Mẹ ra đây giúp con một tay!” Việt gọi lớn.
Bà Hà đang có điện thoại quan trọng với đối tác kinh doanh của gia đình, bà chỉ lắc đầu ra hiệu cho Lam Anh. “Con giúp Việt đi, nhanh lên, không để Trung chờ.”
Lam Anh bối rối. Cô cố gắng né tránh Việt cả buổi sáng, nhưng giờ đây cô bị đẩy vào một tình huống buộc phải hợp tác thể xác.
Việt đã đứng sẵn bên giường, cậu nhìn Lam Anh bằng ánh mắt khẩn trương nhưng không hề có sự bối rối nào.
“Chị dâu, chị đỡ bên này,” cậu nói, giọng dứt khoát.
Lam Anh bước đến. Việt dùng tay đỡ lưng Quốc Trung, cô đỡ lấy đôi chân không còn sức lực của anh. Khi cùng nhau nâng Quốc Trung, cơ thể họ gần như chạm vào nhau.
Hơi thở ấm nóng của Việt phả vào vành tai Lam Anh. Cánh tay săn chắc của cậu ép sát vào tay cô. Trong khoảnh khắc đó, Lam Anh cảm thấy một luồng điện lạ chạy dọc sống lưng, mạnh mẽ và bất ngờ đến mức cô suýt đánh rơi chân Quốc Trung.
“Cẩn thận!” Việt khẽ thốt lên, cậu vội vàng siết chặt tay hơn, đồng thời dùng vai mình khẽ chạm vào vai Lam Anh, như một động tác giữ thăng bằng.
Cuối cùng, Quốc Trung cũng được đặt an toàn trên giường. Hàng loạt tiếng thở phào vang lên: của Lam Anh vì đã hoàn thành nhiệm vụ, của Việt vì anh trai đã ổn, và của Quốc Trung vì đã được nghỉ ngơi.
Việt cúi xuống, lau mồ hôi trên trán. Cậu quay sang Lam Anh, ánh mắt họ chạm nhau ở khoảng cách gần. Lần này, ánh mắt Việt không còn sự dè dặt. Nó mang theo một ngọn lửa mãnh liệt, thô ráp, lột trần sự khao khát không thể che giấu.
Lam Anh giật mình lùi lại. Cô cảm thấy xấu hổ và tội lỗi vì phản ứng của cơ thể mình. Cô vội vàng quay đi, giả vờ chỉnh lại gối cho chồng.
“Xong rồi. Chị đi chuẩn bị bữa trưa,” Lam Anh nói, giọng cô khô khốc.
Cô vội vã rời khỏi phòng. Cảm giác da thịt Việt vẫn còn in hằn trên tay cô, nóng bỏng và khiến cô bứt rứt. Cô chạy thẳng vào bếp, nơi không khí lạnh từ máy điều hòa có thể giúp cô trấn tĩnh.
Nhưng Việt lại bám theo. Cậu đứng dựa vào khung cửa bếp, quan sát Lam Anh rửa rau.
“Chị dâu, chị ổn chứ?” cậu hỏi.
“Chị ổn,” Lam Anh trả lời mà không quay lại. Cô biết nếu nhìn vào mắt cậu, cô sẽ không thể kiểm soát được bản thân.
“Tay chị run.”
Lam Anh buông dao xuống. “Vì chị mệt. Em không cần phải theo dõi chị như vậy.”
Việt bước vào bếp. Cậu tiến lại gần cô. Mùi hương nam tính thoang thoảng của cậu, kết hợp với mùi xà phòng và mồ hôi nhẹ nhàng sau khi vận động, làm Lam Anh cảm thấy choáng váng.
“Em xin lỗi nếu em làm chị cảm thấy khó chịu,” Việt nói, giọng cậu thấp và chân thành. “Nhưng em thấy chị đang cố gắng tự làm mình mệt mỏi. Anh Trung sẽ không muốn chị gục ngã đâu.”
Lam Anh đột ngột quay lại, sự căng thẳng tích tụ bấy lâu bùng nổ.
“Em biết gì về những gì anh Trung muốn hay không muốn? Em đã xa nhà bao nhiêu năm rồi? Chỉ có chị ở đây, chịu đựng hết thảy!”
Cô nói, khuôn mặt gần như chạm vào ngực cậu.
“Em biết chị chịu đựng,” Việt khẽ thì thầm. “Và em muốn giúp chị.”
Cậu đưa tay lên, ngập ngừng một lát, rồi nhẹ nhàng vén một lọn tóc bết mồ hôi trên thái dương cô. Cái chạm nhẹ nhàng, dịu dàng này lại có sức công phá hơn bất kỳ cái chạm mạnh bạo nào trước đó. Nó mang theo sự thấu hiểu và sự xoa dịu mà cô đã khao khát bấy lâu.
Lam Anh hít một hơi thật sâu. Lòng cô giằng xé. Một phần lý trí gào thét rằng đây là sự phản bội kinh khủng nhất với người chồng đang hấp hối của cô. Một phần khác, phần đã chết lặng vì cô đơn, lại cuộn trào lên vì sự quan tâm cấm kỵ này.
“Em… em đi ra ngoài đi. Chị cần phải nấu ăn,” Lam Anh lắp bắp.
Việt chậm rãi thu tay lại. Nhưng ánh mắt cậu vẫn không rời cô. Lần này, Việt không lùi bước, cậu chỉ quay đi khi đã nhận được một tín hiệu nhỏ nhất: Lam Anh không hề đẩy cậu ra. Cô chỉ yêu cầu cậu đi, chứ không mắng cậu.
Lam Anh nhìn theo bóng lưng Việt khuất sau cánh cửa. Cô dựa vào quầy bếp, tay run run chạm vào nơi Việt vừa chạm vào tóc cô. Cảm giác tội lỗi như một lưỡi dao sắc bén cắt vào trái tim cô.
Cô là vợ của Quốc Trung. Cô phải có bổn phận.
Nhưng, cô đã cô đơn quá lâu rồi. Và cái chạm vô tình của Việt, ánh mắt cháy bỏng của cậu, đã đánh thức con quỷ dục vọng và sự khao khát được yêu thương đang ngủ yên sâu thẳm trong cô.
Lam Anh nhắm mắt lại. Cô biết, chỉ cần thêm một khoảnh khắc tương tự nữa, bức tường đạo đức mà cô dày công xây đắp sẽ sụp đổ hoàn toàn.