Sau sự cố "vô tình" trong bếp, Lam Anh và Việt bước vào giai đoạn căng thẳng mới: sự gần gũi quá mức dưới vỏ bọc trách nhiệm.
Việt bắt đầu đảm nhận gần như toàn bộ công việc trong nhà, đặc biệt là những việc nặng nhọc hoặc cần sự tỉ mỉ. Cậu sửa lại hệ thống nước nóng hỏng hóc, tự tay chuẩn bị những bữa ăn kiêng cữ phức tạp cho Quốc Trung, thậm chí còn sửa sang lại khu vườn xơ xác mà Lam Anh không có thời gian chăm sóc. Cậu làm việc như thể đây là nhà của cậu, và Lam Anh là người phụ nữ của cậu.
Việc này tạo ra một sự phụ thuộc nguy hiểm. Lam Anh dần chấp nhận sự giúp đỡ của Việt, vì cô thực sự đã quá kiệt sức.
Một buổi chiều, Lam Anh đang cố gắng thay ga trải giường cho Quốc Trung, công việc vốn rất khó khăn khi phải xoay trở người bệnh. Việt lập tức xuất hiện.
“Để em làm,” cậu nói, giọng dứt khoát.
Việt khéo léo đỡ Quốc Trung. Trong quá trình đó, Việt nghiêng sát vào Lam Anh để chỉ cho cô cách kéo góc ga trải giường. Khoảng cách gần đến mức Lam Anh cảm nhận rõ hơi thở của cậu, mùi hương bạc hà trên tóc cậu.
“Chị dâu, tay chị giữ chặt góc này, rồi kéo mạnh ra,” Việt hướng dẫn.
Hành động này mang tính chất trách nhiệm, nhưng tư thế lại vô cùng thân mật. Giữa Lam Anh và Việt là Quốc Trung, người đang nằm bệnh và không thể nhận ra sự sắp đặt cấm kỵ này. Chính sự hiện diện của Quốc Trung lại khiến mọi thứ trở nên tội lỗi và kịch tính hơn bao giờ hết.
Bà Hà, mẹ chồng, bắt đầu để ý. Bà là người tinh tế, luôn quan sát mọi cử chỉ trong gia đình. Bà không trực tiếp chất vấn, nhưng ánh mắt bà dừng lại trên hai người lâu hơn mức bình thường, đầy vẻ dò xét.
“Việt, con nên tập trung vào công việc nghiên cứu của mình. Việc nhà cứ để Lam Anh lo liệu,” bà Hà nói một cách sắc lạnh trong bữa tối.
Việt ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định đáp lại mẹ: “Con mới về, con có thể làm việc qua mạng. Anh Trung cần người giúp đỡ, và chị dâu cần được nghỉ ngơi. Đó cũng là trách nhiệm của con.”
Sự bao che và bảo vệ của Việt dành cho Lam Anh công khai đến mức khiến cô bối rối và khó chịu. Cô cảm thấy Việt đang đẩy mối quan hệ của họ vào sự nguy hiểm.
Lam Anh tìm cách nói chuyện riêng với Việt ở hành lang tối.
“Em đang làm gì vậy, Việt? Mẹ đã nghi ngờ rồi,” cô thì thầm, giọng đầy lo lắng.
Việt quay lại, khuôn mặt cậu chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sáng lên.
“Em chỉ đang làm những gì em nên làm. Anh Trung là anh trai em, và chị dâu…” Cậu dừng lại, không nói hết câu.
Lam Anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh. “Chị dâu là vợ anh ấy! Em phải nhớ rõ giới hạn.”
Việt bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách.
“Giới hạn à?” Cậu cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự cay đắng. “Cái giới hạn đó đã mờ nhạt từ lâu rồi, chị dâu. Chị sống như một cái bóng, và anh Trung không nhìn thấy điều đó. Em thấy. Em thấy hết.”
Lam Anh bối rối, cô không thể phủ nhận sự thật rằng Việt nhìn thấu nỗi cô đơn của cô.
Đêm đó, Lam Anh gặp một cơn ác mộng khủng khiếp. Cô thấy mình đứng trong một căn phòng trống rỗng, xung quanh là bức tường lạnh lẽo, cao ngất. Cô gào thét tên Quốc Trung, nhưng chỉ nhận lại tiếng vọng. Cô thấy Việt đứng ở xa, chìa tay ra, nhưng khi cô chạm vào, cả người cậu biến thành cát bụi. Đó là nỗi sợ hãi lớn nhất của cô: sợ sự cô đơn và sợ mất đi cơ hội được giải thoát.
Lam Anh giật mình tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Cô ngồi dậy, cố gắng trấn tĩnh. Cô nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài.
Cửa phòng hé mở. Việt bước vào.
“Chị dâu? Em nghe thấy tiếng chị gọi.” Cậu không bật đèn, căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo.
Lam Anh xấu hổ và bối rối. Cô muốn bảo cậu đi ra ngoài, nhưng cổ họng cô nghẹn lại.
Việt tiến lại gần giường cô, không nói một lời. Cậu ngồi xuống mép giường, đối diện với Lam Anh. Sự gần gũi đột ngột này, trong căn phòng chỉ dành cho vợ chồng, là một hành động cấm kỵ tuyệt đối.
Lam Anh không thể phản ứng, cô bị nỗi sợ hãi từ cơn ác mộng và sự hiện diện của Việt làm cho tê liệt.
Việt đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. Cậu không nói về tình yêu hay dục vọng. Cậu chỉ đơn giản là nắm tay cô, mang đến sự an ủi chân thành nhất.
“Là em đây. Chị đã gặp ác mộng,” Việt nói, giọng cậu trầm và nhẹ như ru.
Lam Anh cảm thấy nước mắt trào ra. Cô không còn là người phụ nữ cứng rắn nữa. Cô là một người vợ kiệt sức, một người phụ nữ cô đơn đang tuyệt vọng tìm kiếm sự kết nối. Cô siết chặt tay Việt, tìm kiếm sự ấm áp và bình yên.
Khoảnh khắc đó, sự gần gũi về tinh thần đã vượt qua ranh giới của mối quan hệ cấm kỵ. Nó là sự giải thoát tinh thần mà Lam Anh đã thèm khát bấy lâu.
Sau một lúc im lặng, Việt đứng dậy. Cậu đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má Lam Anh.
“Ngủ đi, chị dâu. Em ở ngay bên ngoài. Em sẽ không để chị một mình nữa.”
Cậu quay lưng bước đi, để lại Lam Anh trong căn phòng tối. Lần này, không còn sự nóng bỏng, chỉ còn sự vỗ về và thấu hiểu đầy tội lỗi.
Lam Anh nằm xuống. Bàn tay cô vẫn còn ấm hơi Việt. Cô biết, sau đêm nay, cô sẽ không còn có thể chối bỏ sự thật: Việt đã trở thành chỗ dựa tinh thần của cô, một sự thay thế cấm kỵ cho người chồng đang hấp hối.
Bức tường tội lỗi đã rạn nứt một đường sâu, chỉ chờ một cơn bão nữa để sụp đổ.