MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiệt Duyên Dưới Mái NhàChương 4: Bức Tường Tội Lỗi Rạn Nứt

Nghiệt Duyên Dưới Mái Nhà

Chương 4: Bức Tường Tội Lỗi Rạn Nứt

1,103 từ · ~6 phút đọc

Sự kiện đêm hôm trước – cái nắm tay an ủi đầy tội lỗi – đã làm thay đổi hoàn toàn động lực giữa Lam Anh và Việt. Lam Anh không còn cố gắng đẩy Việt ra nữa, nhưng cô chìm sâu hơn vào sự câm lặng và sợ hãi. Cô tránh đối diện với Việt, sợ rằng một ánh mắt, một lời nói sẽ khiến cô thú nhận sự thật: cô đã phụ thuộc vào cậu.

Việt hiểu sự im lặng đó là một hình thức chấp nhận. Cậu tiếp tục làm tròn bổn phận chăm sóc anh trai, nhưng ánh mắt dành cho Lam Anh giờ đây mang theo sự kiên định và quyết liệt không thể che giấu. Cậu biết đã đến lúc phải đối diện với sự thật.

Chiều hôm đó, Quốc Trung có dấu hiệu suy nhược hơn. Bác sĩ thông báo rằng tình trạng của anh đã rất tệ, có lẽ chỉ còn đếm từng ngày. Tin tức này như một nhát dao đâm vào gia đình, nhưng nó cũng là một lời giải thoát cay đắng cho Lam Anh và Việt.

Buổi tối, không khí trong nhà nặng nề như chì. Bà Hà khóc nức nở, sau đó đi vào phòng thờ thắp hương. Lam Anh ngồi bên giường chồng, tay nắm chặt tay anh, cố gắng khóc nhưng nước mắt không thể rơi.

Việt đi vào phòng khách, lấy ra một chai rượu mạnh đã cất kỹ. Cậu rót đầy ly, uống cạn trong một hơi. Cậu cần sự can đảm, hoặc ít nhất là một cái cớ, để nói ra những lời đã đè nén suốt bao năm.

Lam Anh bước ra khỏi phòng chồng. Cô thấy Việt đang đứng tựa vào cửa sổ, ly rượu trên tay. Ngoài trời, cơn mưa đầu mùa bắt đầu trút xuống, nặng hạt và lạnh lẽo.

“Đừng uống nữa, Việt. Ngày mai còn nhiều việc,” Lam Anh nhẹ giọng nói, sự mệt mỏi đã thay thế sự tức giận.

Việt quay lại. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, không chỉ vì rượu mà còn vì sự giằng xé nội tâm.

“Chị dâu. Em xin lỗi. Vì tất cả mọi thứ,” Việt nói, giọng khàn đặc.

Lam Anh tiến lại gần cậu, cố gắng lấy ly rượu khỏi tay Việt. “Em say rồi.”

Việt giữ chặt ly rượu, nhưng bàn tay kia thì nắm lấy cổ tay Lam Anh. Sức mạnh của cậu khiến Lam Anh không thể cử động.

“Em không say. Em đang tỉnh táo hơn bao giờ hết.” Việt nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt cậu xuyên thấu sự phòng vệ của Lam Anh.

“Anh Trung sắp đi rồi, chị dâu. Chị không còn phải giả vờ nữa.”

Câu nói thẳng thừng, tàn nhẫn và đúng sự thật đó khiến Lam Anh run rẩy. Cô giật mạnh tay ra, lùi lại hai bước.

“Em đang nói gì vậy? Đừng có hỗn láo! Anh ấy là chồng chị, là anh ruột của em!”

“Em biết! Nhưng chị dâu ơi, nhìn xem!” Việt gầm lên, giọng cậu bị át đi bởi tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. “Nhìn chị đi! Chị đã chết lặng từ bao giờ? Chị có còn yêu anh Trung không? Chị sống vì bổn phận hay vì tình yêu?!”

Lam Anh không thể đáp lại. Nước mắt cuối cùng cũng trào ra, không phải vì chồng, mà vì sự bóc trần trần trụi và đau đớn này.

Việt bước đến, ép sát Lam Anh vào tường. Hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi rượu của cậu phả vào mặt cô.

“Chị có thể lừa dối cả gia đình, nhưng chị không thể lừa dối em,” Việt nói, giọng cậu chuyển từ sự giận dữ sang khao khát tuyệt vọng.

“Em đã nhìn chị suốt năm năm qua, từ khi em còn là một đứa trẻ sợ hãi sự cô đơn của chị. Em muốn chị là của em! Em muốn lau đi giọt nước mắt đó bằng cách ôm chị, bằng cách cho chị biết thế nào là được khao khát, thế nào là được sống!”

Lam Anh kinh hoàng. Cô đưa tay lên đẩy Việt ra, nhưng cậu đã giữ chặt hai tay cô, ép chúng lên đầu cô.

“Buông ra! Việt! Đây là cấm kỵ!” Lam Anh vừa khóc vừa giãy giụa.

“Cấm kỵ ư? Thứ cấm kỵ đó có khiến chị bớt cô đơn không? Có làm cho chị bớt thèm khát sự ấm áp không?”

Việt cúi thấp đầu. Cậu không hôn cô ngay lập tức. Cậu dừng lại, hơi thở nặng nhọc. Đó là khoảnh khắc quyết định, ranh giới giữa lý trí và dục vọng.

Lam Anh nhìn vào đôi mắt chứa đầy lửa và sự đau đớn của Việt. Lẽ ra cô phải gào thét, lẽ ra cô phải đánh cậu. Nhưng cô không làm được. Cơ thể cô run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự chờ đợi cấm đoán đang trỗi dậy từ sâu thẳm.

Đúng lúc đó, Việt buông tay cô ra.

“Em xin lỗi.” Cậu nói, giọng nghẹn lại. Cậu lùi lại một bước, quay lưng lại, đau khổ vì suýt làm điều không thể tha thứ.

Lam Anh vẫn đứng tựa vào tường, kiệt sức và bàng hoàng. Cô nghĩ cậu đã dừng lại.

Nhưng Việt chỉ lùi lại để lấy đà. Cậu đột ngột quay lại, nắm lấy khuôn mặt Lam Anh. Lần này, không còn là lời xin lỗi hay sự kìm nén.

Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn bạo liệt và chiếm hữu lên môi cô.

Nụ hôn không ngọt ngào, mà là sự bùng nổ của dục vọng và tội lỗi bị dồn nén. Việt day dứt và mạnh mẽ, như muốn nuốt chửng sự kháng cự cuối cùng của Lam Anh.

Lam Anh sửng sốt. Cô cố gắng đẩy cậu ra, nhưng sức lực của cậu quá lớn, và quan trọng hơn, lý trí của cô đã bị đánh bại bởi khao khát. Đôi môi Việt lạnh lẽo vì rượu và nóng bỏng vì dục vọng.

Trong đầu Lam Anh, hình ảnh người chồng đang nằm bất động trên giường bỗng mờ đi. Cô nhắm mắt lại.

Nước mắt cô vẫn rơi, nhưng đôi môi cô đã đáp trả nụ hôn cấm kỵ đó. Một cách yếu ớt, rồi mãnh liệt.

Đó là sự sụp đổ hoàn toàn.

Việt cảm nhận được sự đáp trả của Lam Anh. Cậu ôm cô vào lòng, siết chặt như sợ cô tan biến.

“Chị dâu…” Việt thì thầm, giữa hai nụ hôn, “chị là của em.”

Căn phòng chìm trong tiếng mưa và hơi thở gấp gáp. Lam Anh đã hoàn toàn sa ngã vào vực thẳm cấm kỵ, chính thức trở thành kẻ phản bội người chồng sắp chết của mình.