MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiệt Duyên Dưới Mái NhàChương 5: Lời Thú Tội Bằng Hơi Thở

Nghiệt Duyên Dưới Mái Nhà

Chương 5: Lời Thú Tội Bằng Hơi Thở

1,213 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, Lam Anh thức dậy trong sự trống rỗng và hối hận tột cùng. Cô không dám đối diện với bất cứ ai, đặc biệt là Quốc Việt. Đêm qua, sau nụ hôn cấm kỵ và lời thổ lộ cháy bỏng, Việt đã buông cô ra, ánh mắt đau khổ nhưng chứa đầy chiến thắng.

Cả hai đã không nói thêm lời nào. Việt rời đi trong đêm mưa, để lại Lam Anh đứng một mình với sự sụp đổ của lý trí.

Sáng nay, Việt trở nên trầm tĩnh lạ thường. Cậu tránh mọi tiếp xúc bằng mắt, nhưng sự im lặng của cậu lại chứa đựng sức nặng ngàn cân. Cậu vẫn làm việc nhà, vẫn chăm sóc Quốc Trung, nhưng mọi hành động đều được thực hiện với sự cẩn trọng quá mức, như thể cậu đang cố gắng chứng minh sự vô tội của mình.

Lam Anh biết đó chỉ là giả dối. Họ đều là kẻ tội đồ.

Khoảng giữa buổi chiều, sau khi Mẹ chồng vừa rời khỏi nhà để đi họp, Quốc Trung lại chìm vào giấc ngủ sâu sau một liều thuốc giảm đau nặng. Sự vắng lặng bao trùm căn nhà rộng lớn, tạo nên một không gian riêng tư hoàn hảo cho sự tội lỗi.

Lam Anh cảm thấy cơ thể mình rã rời. Cô đi vào phòng khách, ngồi xuống sofa, cố gắng đọc một cuốn sách, nhưng chữ nghĩa cứ nhảy múa trước mắt cô. Cô mệt mỏi và kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.

Đúng lúc đó, Việt bước vào. Cậu nhìn thấy Lam Anh nằm co ro trên sofa, trông yếu ớt và dễ tổn thương.

“Chị dâu,” Việt khẽ gọi.

Lam Anh giật mình, cô cố gắng ngồi thẳng dậy. “Việt… Em có chuyện gì không?”

Việt không trả lời. Cậu đi thẳng đến bên cô. Cậu đặt bàn tay ấm nóng lên trán Lam Anh.

“Chị sốt nhẹ rồi,” cậu thì thầm. “Chị cần nghỉ ngơi. Em sẽ gọi bác sĩ riêng của anh Trung.”

“Không cần đâu,” Lam Anh vội vàng ngăn lại. Cô sợ bị bác sĩ phát hiện ra sự suy sụp của mình. “Chị chỉ cần ngủ một chút thôi.”

Việt gật đầu. Cậu nhẹ nhàng kéo cô nằm xuống lại, rồi ngồi xuống mép sofa. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng day thái dương cô.

“Hôm qua… em xin lỗi,” Việt nói, giọng cậu trầm và nghẹn lại. “Em đã không kiềm chế được. Em đã làm chị sợ.”

Lam Anh nhắm mắt lại. Cái chạm của Việt không hề mang tính dục. Nó chỉ đơn giản là sự chăm sóc dịu dàng, nhưng lại khiến cô tan chảy.

“Việt,” Lam Anh thở dài. “Đừng làm thế nữa. Chị… Chị không muốn làm anh Trung buồn.”

“Anh Trung sẽ không biết đâu,” Việt thì thầm, lời nói của cậu mang đầy tính xúi giục tội lỗi. “Chị dâu, cả cuộc đời chị đã sống cho người khác. Chị có còn nhớ chị muốn gì không?”

Bàn tay Việt trượt xuống gáy cô, rồi dừng lại ở bờ vai. Cậu bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng. Lam Anh cảm thấy các cơ bắp căng cứng của mình dần được thả lỏng. Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đang biến thành sự đầu hàng.

“Chị không nên nói vậy…”

“Em không ép chị thừa nhận bất cứ điều gì. Nhưng hãy chấp nhận sự thật là chị đang cô đơn, và em không thể chịu đựng được khi nhìn thấy chị như vậy.”

Bàn tay Việt di chuyển từ vai xuống cánh tay Lam Anh, rồi dừng lại ở cổ tay cô, nơi cô vẫn đeo chiếc vòng ngọc. Cậu khẽ vuốt ve làn da mềm mại của cô.

Lam Anh mở mắt ra. Cô thấy Việt đang cúi thấp, ánh mắt cậu chứa đầy tình yêu, nỗi đau và khao khát không thể chối bỏ.

“Chị dâu,” Việt thở dốc. “Cho em mười phút. Chỉ mười phút thôi. Cho em được nhìn thấy chị là chính chị, không phải là vợ của anh Trung. Chỉ là Lam Anh.”

Lam Anh không trả lời. Cô chỉ nhìn Việt. Sự im lặng của cô là sự đồng ý trong sự tuyệt vọng.

Việt hiểu. Cậu từ từ cúi xuống. Nụ hôn lần này khác biệt. Nó không bạo liệt và giận dữ như đêm qua, mà dịu dàng, thăm dò và mang tính chất thú tội. Việt hôn Lam Anh như thể cậu đang cầu xin sự tha thứ, nhưng đồng thời lại khẳng định quyền sở hữu.

Cậu nhấm nháp, nhẹ nhàng vuốt ve môi cô. Nước mắt Lam Anh chảy ra, thấm vào nụ hôn. Cô đưa tay lên, không phải để đẩy Việt ra, mà để ôm lấy đầu cậu, kéo cậu vào gần hơn, sâu hơn.

Sự đáp trả này là lời thú tội bằng hơi thở.

Việt ngắt nụ hôn, trán cậu chạm vào trán cô. Cậu thở gấp. “Em yêu chị, Lam Anh. Đừng ghét em.”

Lam Anh không thể nói. Cô chỉ khẽ lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi.

Việt hiểu rằng không thể dừng lại. Dục vọng bị dồn nén quá lâu cần được giải tỏa. Bàn tay cậu trượt xuống, bắt đầu khám phá cơ thể cô dưới lớp áo mỏng.

Đó là một hành động lén lút, vụng trộm ngay giữa phòng khách, chỉ cách căn phòng người chồng đang ngủ say vài bước chân. Sự nguy hiểm và cấm kỵ khiến mọi thứ trở nên mãnh liệt.

Lam Anh cảm thấy xấu hổ tột độ, nhưng cảm giác tội lỗi đó nhanh chóng bị đánh bại bởi sự đê mê. Bàn tay Việt mạnh mẽ và quyết đoán, mang đến sự khao khát và kết nối thể xác mà cô đã đánh mất từ lâu.

Cậu khẽ thì thầm những lời yêu thương và khao khát vào tai cô. Lam Anh nhắm mắt lại, hoàn toàn buông xuôi. Cô không muốn nghĩ đến Quốc Trung, không muốn nghĩ đến đạo đức. Cô chỉ muốn cảm nhận sự tồn tại của chính mình, cảm nhận được mình vẫn còn là một phụ nữ được khao khát.

Việt bắt đầu khám phá cô mạnh mẽ hơn. Cả hai đều biết họ không thể đi quá giới hạn tại đây. Mọi thứ chỉ dừng lại ở sự khám phá, sự vuốt ve đầy dục tính.

Cuối cùng, Việt dừng lại. Cậu thở dốc, cúi xuống hôn lên cổ Lam Anh.

“Không phải bây giờ,” Việt thì thầm. “Anh Trung đang ở đây. Em muốn chị hoàn toàn thuộc về em, không phải sự vụng trộm vội vàng.”

Cậu đứng dậy, khuôn mặt đỏ bừng. Cậu kéo Lam Anh ngồi dậy, chỉnh lại quần áo cho cô.

Lam Anh không thể nhìn vào mắt Việt. Cô cảm thấy ô uế, nhưng đồng thời cũng cảm thấy sự sống đang quay trở lại trong mình.

Việt nắm tay cô. “Em đi tắm đây. Em sẽ nấu bữa tối cho chị. Chị phải ăn thật ngon.”

Cậu rời đi, để lại Lam Anh một mình. Sự im lặng quay trở lại, nhưng giờ đây nó không còn là sự trống rỗng nữa. Nó là sự im lặng đầy tội lỗi, là lời hứa hẹn cho những vụng trộm H+ sắp tới.

Lam Anh biết, sau nụ hôn này, không có đường quay lại. Cô đã bước chân qua ranh giới cấm kỵ.