MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 1

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 1

792 từ · ~4 phút đọc

Thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ ảm đạm đến rợn người. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những mái tôn cũ kỹ của khu phố lao động hòa lẫn với tiếng động cơ gầm rú từ phía xa, tạo nên một bản nhạc hỗn tạp và đầy bất ổn.

Diệp Ninh đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi, đôi bàn tay trắng ngần siết chặt lấy quai túi xách. Cô đang mặc bộ váy màu trắng kem tinh khôi, mái tóc đen dài được tết gọn gàng ra phía sau, trông cô lạc lõng giữa khu phố này như một đóa hoa nhài lỡ bước vào bãi sình lầy.

"Chết tiệt, lại hỏng nữa à?"

Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên sau làn nước mưa dày đặc. Diệp Ninh khẽ giật mình, cô đưa mắt nhìn sang phía đối diện.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt đang nhấp nháy, một người đàn ông đang ngồi xổm bên cạnh chiếc mô tô phân khối lớn màu đen nhám. Anh ta không che ô, cũng chẳng mặc áo mưa. Chiếc áo phông đen dính sát vào cơ thể săn chắc, để lộ những đường cơ bắp rắn rỏi và một hình xăm lớn kéo dài từ cổ xuống đến cánh tay, ẩn hiện dưới làn nước.

Đó là Khương Dực.

Anh gạt chống xe, đứng dậy phủi tay một cách bất cần. Đôi mắt anh sắc lạnh, chứa đựng vẻ ngông cuồng của một kẻ chưa bao giờ biết cúi đầu trước bất kỳ ai. Anh lấy trong túi quần ra một bao thuốc lá đã ướt sũng, định châm lửa nhưng bật lửa lại không lên. Anh khẽ chửi thề một tiếng, ném mạnh chiếc bật lửa xuống đất.

"Cộp."

Chiếc bật lửa lăn long lóc qua vũng nước, dừng lại ngay dưới chân Diệp Ninh.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Diệp Ninh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Ánh mắt của Khương Dực không giống với những nam sinh ở trường đại học luôn nhìn cô bằng sự ngưỡng mộ hay e dè. Ánh mắt anh tràn đầy sự xâm lược, hoang dại và có chút gì đó giễu cợt.

Khương Dực nhếch môi, chậm rãi bước qua làn mưa về phía cô. Mỗi bước chân của anh đều mang theo sự áp chế khiến Diệp Ninh vô thức lùi lại một bước, lưng chạm sát vào mặt kính cửa hàng.

"Này tiểu thư," Anh dừng lại cách cô khoảng hai bước chân, hơi thở mang theo mùi khói thuốc và hơi lạnh của nước mưa phả vào không khí. "Nhặt giúp tôi cái bật lửa được không?"

Diệp Ninh mím môi, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy cảnh giác. "Anh... anh có thể tự nhặt mà."

Khương Dực bật cười, một điệu cười khẩy đặc trưng của những gã trai hư không xem ai ra gì. Anh cúi người xuống, nhưng không phải để nhặt bật lửa, mà là để thu hẹp khoảng cách với khuôn mặt cô.

"Tôi mệt rồi. Hay là... em nhặt nó lên, rồi tôi chở em về? Nhìn em có vẻ như đang đợi một chuyến xe bus chẳng bao giờ đến ở khu này đâu."

Diệp Ninh ngửi thấy mùi xăng xe lẫn với mùi nam tính nồng đậm từ người anh. Cô biết mình nên từ chối, cô biết mẹ cô sẽ nổi điên nếu thấy cô đứng gần một người như thế này. Nhưng chẳng hiểu sao, đôi chân cô lại cứng đờ.

"Tôi không đi xe của người lạ. Đặc biệt là người... như anh," cô lấy hết can đảm nói.

Khương Dực nheo mắt, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khẽ run của cô, rồi anh cúi xuống nhặt chiếc bật lửa lên, xoay nhẹ nó trong tay.

"Người như tôi?" Anh lặp lại, giọng nói trầm xuống đầy nguy hiểm. "Em thì biết gì về người như tôi, tiểu thư?"

Đúng lúc đó, chiếc xe bus cuối cùng trong ngày trờ tới, tiếng thắng xe rít lên chói tai. Diệp Ninh như tìm thấy chiếc phao cứu sinh, cô vội vã lách qua người anh để bước lên xe.

Trước khi cửa xe khép lại, cô ngoái đầu nhìn lại. Khương Dực vẫn đứng đó dưới màn mưa, chiếc bật lửa trong tay anh bỗng chốc bùng lên một ngọn lửa nhỏ, soi sáng gương mặt góc cạnh và nụ cười đầy ẩn ý.

Anh không đuổi theo, chỉ nhìn theo bóng chiếc xe bus khuất dần, thầm thì một cái tên mà anh vừa nhìn thấy trên thẻ sinh viên gắn trên túi xách của cô:

"Diệp Ninh... Ngoan thật đấy."

Trận mưa đêm đó dường như chưa có dấu hiệu dừng lại, và cuộc đời bình lặng của Diệp Ninh cũng bắt đầu dậy sóng từ khoảnh khắc ấy.