Diệp Ninh bước vào nhà, hơi lạnh của cơn mưa vẫn còn vương trên tà váy trắng. Căn biệt thự của gia đình họ Diệp im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn trong phòng khách.
"Con về muộn mười lăm phút."
Giọng nói sắc sảo của bà Lâm – mẹ cô – vang lên từ phía sofa. Bà không ngẩng đầu lên khỏi cuốn tạp chí kinh tế, nhưng luồng áp lực tỏa ra khiến Diệp Ninh rùng mình.
"Dạ, do trời mưa nên xe bus đến trễ ạ." Diệp Ninh cúi đầu, bàn tay siết chặt quai túi xách. Cô che giấu việc mình vừa đứng đối diện với một gã trai xăm trổ ở khu phố lao động.
"Lần sau gọi tài xế đến đón. Đừng có đi mấy phương tiện công cộng bẩn thỉu đó nữa. Con là con gái nhà gia giáo, phải biết giữ hình ảnh."
"Vâng, con nhớ rồi."
Diệp Ninh lầm lũi bước lên phòng. Đóng cửa lại, cô thở phào một cái rồi gục đầu vào cánh cửa. Trong tâm trí cô, hình ảnh Khương Dực đứng dưới mưa với nụ cười ngông cuồng ấy cứ hiện lên không dứt. Cô lấy từ trong túi xách ra chiếc thẻ sinh viên – thứ mà anh đã nhìn chằm chằm lúc nãy. Một cảm giác tội lỗi lẫn lộn với sự kích thích lạ lẫm nảy sinh trong lòng cô.
Sáng hôm sau, Diệp Ninh có tiết thực tập về Tâm lý học cộng đồng. Địa điểm khảo sát lại nằm ngay gần khu phố mà cô đã gặp anh đêm qua.
Sau buổi khảo sát, đôi chân của Diệp Ninh như có ý nghĩ riêng, cô không ra trạm xe bus mà đi vòng qua con hẻm nhỏ dẫn đến xưởng xe "Dực Mô Tô". Tiếng kim loại va chạm, tiếng máy mài rè rè và mùi dầu mỡ nồng nặc báo hiệu cô đã đến đúng chỗ.
Trước mắt cô là một nhà kho cũ được cải tạo lại, bên ngoài dựng đầy những bộ khung xe méo mó. Giữa những người thợ lấm lem bùn đất, Khương Dực hiện ra nổi bật nhất. Anh đang cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần jean bạc màu dính đầy vết dầu mỡ. Những thớ cơ bụng săn chắc lấp lánh mồ hôi dưới ánh nắng hanh vàng của buổi chiều.
Anh đang tập trung cao độ để lắp ráp một bộ phận máy móc phức tạp. Đôi tay to lớn, đầy những vết chai sần nhưng lại cực kỳ khéo léo.
"Này, tiểu thư lại đi lạc à?"
Khương Dực không ngẩng đầu, nhưng khứu giác nhạy bén của anh đã nhận ra mùi nước hoa nhài thanh khiết giữa cái xưởng toàn mùi xăng xe này.
Diệp Ninh giật mình, mặt hơi đỏ lên vì bị bắt quả tang đang nhìn trộm. "Tôi... tôi chỉ đi ngang qua. Tôi thấy xưởng của anh có treo biển tuyển người phụ việc văn phòng?"
Khương Dực lúc này mới buông chiếc tua-vít xuống, đứng thẳng dậy. Anh lấy chiếc khăn đen vắt trên vai lau qua mồ hôi trên cổ, rồi tiến về phía cô. Chiều cao vượt trội của anh bao phủ lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Diệp Ninh.
"Em muốn làm việc ở đây?" Anh nhếch môi, ánh mắt quét qua bộ váy hoa nhí nhã nhặn của cô. "Chỗ này không dành cho công chúa. Tay em sẽ dính dầu mỡ, tai em sẽ bị điếc vì tiếng pô xe, và em sẽ phải nghe những lời chửi thề của đám thợ."
"Tôi không ngại. Tôi cần... một trải nghiệm thực tế cho bài luận tâm lý," Diệp Ninh bịa ra một lý do nghe có vẻ hợp lý. Thực chất, cô chỉ muốn trốn chạy khỏi sự ngột ngạt ở nhà.
Khương Dực tiến sát lại, một tay chống lên bức tường ngay sát đầu cô, dồn cô vào thế bị bao vây. Anh cúi thấp đầu, ghé sát vào tai cô thì thầm:
"Tôi không tuyển nhân viên. Nhưng nếu em muốn nghiên cứu 'tâm lý' của tôi... thì tôi có thể cân nhắc."
Hơi thở nóng hổi của anh khiến vành tai Diệp Ninh đỏ bừng. Cô cảm nhận được nhịp tim mình đang đập loạn nhịp một cách mất kiểm soát. Đây không phải là sự sợ hãi, mà là một cảm giác run rẩy đầy phấn khích mà cô chưa bao giờ được nếm trải trong cuộc đời "ngoan ngoãn" của mình.
"Anh... anh đừng có quá đáng."
"Tên tôi là Khương Dực. Ghi nhớ cho kỹ," Anh rút một chiếc chìa khóa xe ra, xoay vòng trên ngón tay rồi quay lưng bước đi, bỏ lại một câu nói đầy khiêu khích: "Sáng mai 8 giờ có mặt. Muộn một phút thì đừng mong bước chân vào đây lần thứ hai."
Diệp Ninh đứng lặng giữa xưởng xe ồn ào. Cô biết mình vừa ký vào một bản hợp đồng với "quỷ dữ", nhưng sâu trong lòng, một mầm mống phản nghịch đang bắt đầu đâm chồi.