MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 3

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 3

805 từ · ~5 phút đọc

Đúng 7 giờ 55 phút sáng.

Diệp Ninh đứng trước cửa xưởng "Dực Mô Tô". Hôm nay cô không mặc váy. Cô chọn một chiếc quần jeans xanh kín đáo và áo thun đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa cao. Dù đã cố gắng để trông "bụi bặm" hơn, nhưng làn da trắng sứ và khí chất thanh sạch của cô vẫn khiến cô trông như một sinh vật lạ lạc vào hang ổ của bầy sói.

Xưởng xe vẫn chưa mở cửa chính, nhưng tiếng nhạc Rock metal đã dội ra từ bên trong, khiến lồng ngực Diệp Ninh rung lên bần bật. Cô ngập ngừng gõ cửa.

"Cạch."

Cánh cửa sắt kéo lên, Khương Dực xuất hiện với mái tóc rối bời, gương mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ. Anh chỉ mặc độc một chiếc quần short đen, để lộ cơ thể săn chắc với những đường nét rắn rỏi như tượng tạc. Ánh nắng ban mai rọi vào những hình xăm trên ngực anh, trông chúng sống động đến mức khiến Diệp Ninh phải vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

"Đến sớm đấy, tiểu thư." Anh ngáp một cái, giọng khàn đặc vì mới ngủ dậy.

"Anh bảo 8 giờ mà." Diệp Ninh cố giữ giọng bình tĩnh.

Khương Dực né sang một bên để cô vào. Không gian bên trong hỗn độn hơn cô tưởng: linh kiện xe vứt la liệt, những vỏ lon bia rỗng nằm lăn lóc trên bàn trà gỗ cũ kỹ, và mùi tinh dầu thuốc lá điện tử lẫn với mùi kim loại.

"Việc của em đây." Anh chỉ tay vào một chồng giấy tờ, hóa đơn đóng bụi dày đặc trên cái bàn gỗ ở góc xưởng. "Phân loại chúng theo ngày tháng, nhập vào máy tính. Và quan trọng nhất..."

Anh tiến lại gần, cầm lấy một chiếc giẻ lau đầy dầu mỡ ném vào tay cô.

"... Lau sạch mấy con 'vợ bé' của tôi đằng kia. Dùng lực một chút, nhưng đừng làm trầy sơn. Nếu không, em bán thân cũng không đền nổi đâu."

Diệp Ninh nhìn miếng giẻ đen kịt trong tay, rồi nhìn những chiếc mô tô đắt đỏ đang dựng thành hàng. Cô mím môi, bắt đầu bắt tay vào việc mà không hề than vãn. Sự nhẫn nại của cô khiến Khương Dực hơi bất ngờ. Anh dựa lưng vào cột, châm một điếu thuốc, lẳng lặng quan sát cô tiểu thư khuê các đang cặm cụi lau chùi bình xăng.

Được một lúc, tiếng động cơ gầm rú vang lên bên ngoài. Ba gã đàn ông tóc nhuộm màu mè, tay chân đầy hình xăm bước vào. Đó là đám bạn và cũng là thợ chính của xưởng.

"Ô kìa! Dực ca, anh mới tuyển được cô em xinh tươi thế này từ bao giờ đấy?" Một gã tên Bình 'Còi' huýt sáo vang, ánh mắt nhìn Diệp Ninh đầy vẻ trêu chọc.

Diệp Ninh khựng lại, đôi vai khẽ run vì sợ. Cô chưa bao giờ tiếp xúc với những thành phần có vẻ ngoài "giang hồ" như thế này.

"Câm mồm và đi làm việc của bọn mày đi." Khương Dực lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không cao nhưng đầy uy lực khiến đám kia lập tức thu lại vẻ cợt nhả.

Anh thong thả bước tới chỗ Diệp Ninh, đoạt lấy chiếc giẻ từ tay cô.

"Lau thế này thì bao giờ mới xong?"

Anh đứng ngay sát sau lưng cô, một tay vòng qua eo (nhưng không chạm vào), tay kia cầm giẻ đè lên bàn tay cô đang đặt trên thân xe. Diệp Ninh cảm nhận được lồng ngực ấm nóng của anh đang áp sát lưng mình. Mùi mồ hôi nam tính pha lẫn chút khói thuốc khiến đầu óc cô trở nên mụ mị.

"Nhìn kỹ đây, phải lau theo đường cong của xe..." Khương Dực dẫn dắt tay cô chuyển động.

Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Diệp Ninh có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của Khương Dực đang nhìn mình từ phía trên. Ánh mắt ấy không còn sự giễu cợt, mà thâm trầm như một mặt hồ không đáy.

"Khương Dực..." Cô khẽ gọi tên anh.

"Hửm?"

"Anh... anh có quy tắc gì cho nhân viên không?"

Khương Dực buông tay ra, nhếch môi cười xấu xa: "Có. Quy tắc duy nhất ở đây là: Không được yêu tôi. Em làm được không?"

Diệp Ninh sững người. Cô nhìn gã trai hư trước mặt, người mà ai cũng bảo nên tránh xa, nhưng lại là người duy nhất khiến cô cảm thấy mình đang thực sự "sống" chứ không phải là một con búp bê trong tủ kính.

"Tôi sẽ làm được." Cô kiên định trả lời, dù sâu trong lòng, sự tự tin đó đang lung lay dữ dội.