Lời thách thức "Không được yêu tôi" của Khương Dực vẫn còn vương vất trong tâm trí Diệp Ninh suốt cả ngày hôm sau. Cô nhận ra rằng, cách tốt nhất để không rơi vào lưới tình với một kẻ nguy hiểm như anh là phải giữ cho mình thật bận rộn.
Diệp Ninh bắt đầu dọn dẹp đống hóa đơn hỗn độn. Cô không chỉ phân loại, mà còn dùng kỹ năng tin học văn phòng điêu luyện để lập một bảng biểu quản lý chi tiêu rõ ràng cho xưởng xe. Khương Dực vốn là kẻ sống tùy hứng, tiền kiếm được nhiều nhưng tiêu cũng bạt mạng, nhìn thấy bảng tính xanh đỏ rạch ròi của cô, anh chỉ biết tặc lưỡi:
"Đúng là đồ mọt sách, làm việc gì cũng phải có khung có khổ."
Đến giữa trưa, cái nóng của Sài Gòn hầm hập phả vào mái tôn xưởng xe. Đám thợ đã kéo nhau đi ăn cơm bụi, chỉ còn Khương Dực vẫn đang loay hoay dưới gầm một chiếc xe phân khối lớn đời cũ. Tiếng kim loại va chạm lạch cạch xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề.
"Anh không đi ăn à?" Diệp Ninh tiến lại gần, tay cầm một chai nước khoáng mát lạnh.
"Chưa xong việc thì không ăn." Giọng anh vọng ra từ gầm xe, có chút bực dọc.
Bỗng nhiên, một tiếng "keng" chói tai vang lên, kèm theo đó là tiếng Khương Dực rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Diệp Ninh hoảng hốt quỳ xuống cạnh gầm xe: "Anh sao thế?"
Khương Dực lết người ra ngoài, mu bàn tay anh bị một cạnh sắc của linh kiện cứa vào, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, lấm lem cùng dầu mỡ đen kịt. Anh cau mày, định đưa tay lên miệng mút vết thương theo thói quen của dân lao động.
"Đừng! Tay anh bẩn lắm, nhiễm trùng đấy!"
Diệp Ninh không suy nghĩ nhiều, cô nắm lấy cổ tay anh. Lần đầu tiên, cô chủ động chạm vào anh. Da thịt anh nóng như lửa đốt, còn tay cô thì mềm mại và mát lạnh. Khương Dực hơi sững người, định rụt tay lại nhưng cái nhìn kiên định của Diệp Ninh đã giữ anh ngồi yên.
Cô chạy đi lấy hộp sơ cứu nhỏ mà cô luôn mang theo trong túi xách. Diệp Ninh ngồi bệt xuống sàn xi măng, cẩn thận đổ nước muối sinh lý rửa sạch vết thương cho anh. Khương Dực im lặng nhìn đỉnh đầu của cô gái nhỏ, những sợi tóc con lòa xòa trên vầng trán lấm tấm mồ hôi. Cô làm việc này một cách tỉ mỉ, như thể vết thương trên tay anh là một món đồ sứ quý giá cần nâng niu.
"Xong rồi." Cô vừa thổi nhẹ vào vết thương vừa dán miếng băng cá nhân có hình... chú gấu nhỏ.
Khương Dực nhìn miếng băng gấu hồng trên tay mình, rồi nhìn khuôn mặt đang đỏ ửng vì nóng của cô, anh bật cười thành tiếng:
"Em định biến tôi thành trò cười cho đám đàn em à? Một gã xăm trổ dán băng gấu hồng?"
"Nó sạch là được mà." Diệp Ninh lí nhí, bỗng nhiên cô nhìn thấy trên cánh tay anh, ngoài vết thương mới, còn có vô số những vết sẹo mờ cũ kỹ chồng chéo lên nhau. "Khương Dực... sao anh lại có nhiều sẹo thế này?"
Nụ cười trên môi Khương Dực chợt tắt lịm. Anh thu tay về, kéo tay áo xuống che đi những dấu vết của quá khứ.
"Đàn ông lăn lộn ngoài đường, không có sẹo mới là lạ." Anh đứng dậy, ánh mắt trở nên xa xăm và lạnh nhẽo. "Về nhà đi, chiều nay tôi có việc, không ở xưởng."
"Nhưng..."
"Tôi bảo em về!" Anh gắt nhẹ.
Diệp Ninh sững sờ. Cô nhận ra mình vừa chạm vào một vùng cấm địa nào đó trong lòng anh. Cô lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Trước khi bước ra khỏi cửa, cô để lại chai nước khoáng và một túi bánh mì ngọt trên bàn.
Chiều hôm đó, Diệp Ninh không về nhà ngay. Cô đứng từ xa quan sát xưởng xe. Cô thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước cửa xưởng – điều cực kỳ hiếm thấy ở khu này. Một người đàn ông trung niên mặc vest lịch lãm bước xuống. Khương Dực đứng đối diện với ông ta, gương mặt anh tràn đầy vẻ thù hận và khinh miệt. Anh thẳng tay ném một xấp tiền vào người ông ta rồi quay lưng đi thẳng.
Đứng từ góc khuất, Diệp Ninh chợt hiểu ra một điều: Gã trai hư hỏng, bất cần đời kia hóa ra cũng mang trong mình những nỗi đau không thể nói thành lời. Và sự "ngoan ngoãn" của cô, so với những gì anh phải trải qua, thật giống như một giấc mơ hồng chưa từng chạm đất.
Tối hôm đó, Diệp Ninh nhận được một tin nhắn từ số lạ:
"Nước suối hơi nhạt, nhưng bánh mì khá ngon. Mai đến sớm 15 phút, tôi dạy em cách khởi động xe mô tô."*
Tim Diệp Ninh đập rộn ràng. Cô biết, bức tường ngăn cách giữa hai thế giới đang dần nứt vỡ.