MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 5

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 5

1,207 từ · ~7 phút đọc

Sáng thứ Bảy, xưởng xe "Dực Mô Tô" ồn ào hơn thường lệ. Tiếng cười nói hô hố của đám đàn ông hòa cùng tiếng nhạc xập xình phát ra từ bộ loa cũ. Hôm nay, đám bạn của Khương Dực tụ tập đông đủ để chuẩn bị cho cuộc đua xe trái phép vào đêm nay tại cung đường ven ngoại ô.

Diệp Ninh đến sớm hơn 15 phút như lời dặn. Cô mặc một chiếc quần jean đen ôm sát và áo khoác lửng, mái tóc buộc cao năng động. Vừa bước vào, cô đã thấy Khương Dực đang ngồi trên bàn, một chân gác lên ghế, vây quanh là ba bốn gã thanh niên trông có vẻ dữ dằn.

"Đến rồi à?" Khương Dực liếc mắt về phía cửa. Anh hôm nay khác hẳn mọi ngày, đôi mắt đen láy ánh lên sự phấn khích đầy nguy hiểm.

"Dực ca, em gái mọt sách của anh đến rồi kìa!" Bình 'Còi' cười hì hì, rồi quay sang Diệp Ninh với vẻ mặt cợt nhả: "Này em gái, có biết bọn anh đang chơi trò gì không? Có muốn đặt cược không?"

Diệp Ninh nhíu mày, nhìn những xấp tiền lẻ vứt bừa bãi trên bàn. "Tôi không chơi cờ bạc."

"Ồ, không phải cờ bạc tiền nong đâu." Một gã khác tên Sơn 'Sẹo' lên tiếng, đôi mắt quét qua người Diệp Ninh một cách thiếu lịch sự. "Bọn anh đang cược xem... Dực ca mất bao lâu để khiến em tự nguyện leo lên xe của anh ấy tham gia đua đêm nay. Kẻ thắng sẽ được bộ lốp xe nhập khẩu đấy."

Cả không gian bỗng chốc im bặt. Diệp Ninh cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Cô quay sang nhìn Khương Dực, hy vọng thấy một lời phủ nhận hoặc một cái nhìn hối lỗi. Nhưng Khương Dực chỉ thản nhiên rít một hơi thuốc, làn khói mờ ảo che khuất biểu cảm trên gương mặt anh.

"Anh cũng tham gia vụ cược này sao?" Diệp Ninh hỏi, giọng cô hơi run nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh cuối cùng.

Khương Dực nhả khói, ánh mắt anh chạm vào cô, lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Tại sao không? Một bộ lốp xe không rẻ đâu, tiểu thư."

Sự thất vọng tràn trề sụp xuống trong lòng Diệp Ninh. Cô thấy mình thật nực cười khi tối qua còn cảm thấy thương cảm cho quá khứ của anh. Hóa ra, trong mắt anh và đám bạn này, cô cũng chỉ là một món đồ giải trí, một thử thách để chứng tỏ bản lĩnh "săn mồi".

"Tôi hiểu rồi." Diệp Ninh gật đầu, đôi mắt trong veo bỗng trở nên sắc lẹm. "Vậy thì anh thua chắc rồi. Tôi sẽ không bao giờ leo lên xe của anh."

Cô quay lưng định bỏ đi, nhưng Khương Dực đã nhanh hơn. Anh nhảy xuống khỏi bàn, bước hai bước dài đã chắn ngay trước mặt cô. Hơi thở anh nồng mùi thuốc lá và vị đắng của cà phê đen.

"Giận à?" Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe. "Em tưởng thế giới này toàn màu hồng và những lời tử tế sao? Ở đây, chúng tôi chơi theo luật của đường phố."

"Luật của đường phố là đem lòng tin của người khác ra làm trò đùa sao?" Diệp Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. "Khương Dực, anh có thể hư hỏng, có thể phóng túng, nhưng tôi từng nghĩ ít nhất anh cũng là một người đàn ông chính trực."

Khương Dực khựng lại. Từ "chính trực" thốt ra từ miệng một cô gái ngoan hiền như cô giống như một cái tát vào mặt anh. Anh cảm thấy một sự khó chịu khó gọi tên nảy sinh trong lòng – một loại cảm giác tội lỗi mà anh đã vứt bỏ từ rất lâu.

Đúng lúc đó, một chiếc xe tải chở linh kiện đỗ xịch trước cửa xưởng. Khương Dực gạt phăng sự bối rối, anh quay sang quát đám đàn em: "Cười cái gì? Làm việc đi! Thằng Bình, dọn đống rác này cho tao!"

Cả buổi chiều hôm đó, không khí trong xưởng căng như dây đàn. Diệp Ninh vẫn ở lại làm việc, cô im lặng đến mức đáng sợ. Cô lạch cạch gõ máy tính, phân loại hóa đơn, tuyệt đối không nhìn về phía Khương Dực dù chỉ một lần.

Khương Dực bồn chồn không yên. Anh cầm cờ-lê định sửa xe nhưng lại vặn sai ốc, anh châm thuốc nhưng lại quên hút để nó cháy lụi trên gạt tàn. Cứ chốc chốc, anh lại liếc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ kia. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét của mẹ anh năm xưa.

Đến 5 giờ chiều, mây đen kéo tới, cơn mưa bóng mây đổ xuống xối xả. Diệp Ninh thu dọn đồ đạc, mặc áo khoác vào. Cô bước ra cửa xưởng mà không chào hỏi ai.

Khương Dực không kiềm chế được nữa, anh quăng chiếc giẻ lau xuống đất, chạy theo và nắm chặt lấy cổ tay cô ngay dưới làn mưa.

"Thả tôi ra!" Diệp Ninh vùng vẫy.

"Nghe này," Khương Dực gầm nhẹ, anh xoay người cô lại, ép cô vào bức tường gạch phía ngoài xưởng. "Vụ cá cược đó... là bọn nó tự bày ra. Tôi không tham gia."

Diệp Ninh sững người, nhìn anh trân trối. "Nhưng lúc nãy anh nói..."

"Tôi nói thế để giữ mặt mũi trước đám đàn em. Em có hiểu vị trí của tôi ở cái xưởng này không?" Khương Dực thở hắt ra, những giọt nước mưa chảy dài từ mái tóc anh xuống cằm. "Nhưng nhìn thấy em thất vọng như thế... tôi thấy khó chịu chết đi được."

Lòng Diệp Ninh khẽ xao động. Cô nhìn thấy sự chân thành hiếm hoi hiện lên trong đôi mắt sắc sảo của anh. Nước mưa làm bộ quần áo của cả hai ướt sũng, dính sát vào cơ thể. Trong không gian chỉ có tiếng mưa rơi, nhịp tim của họ như đang cộng hưởng.

Khương Dực đưa tay lên, nhẹ nhàng vén một lọn tóc ướt dính trên má cô. Ngón tay anh thô ráp, nhưng hành động lại dịu dàng đến lạ lùng.

"Tối nay... đừng đi xem đua xe." Anh thì thầm.

"Tại sao?"

"Vì chỗ đó nguy hiểm. Và vì... tôi không muốn bất cứ thằng khốn nào nhìn thấy em trong bộ dạng này."

Khương Dực cúi đầu xuống, môi anh chỉ cách trán cô vài milimet. Diệp Ninh nín thở, cô cảm nhận được sức hút mãnh liệt từ người đàn ông này. Anh là thuốc độc, là vực thẳm, nhưng cô lại muốn một lần được gieo mình xuống đó.

Bỗng nhiên, tiếng còi xe bus vang lên từ đầu hẻm. Diệp Ninh giật mình đẩy anh ra, chạy vội vàng về phía trạm xe. Khương Dực đứng lặng dưới mưa, nhìn theo bóng chiếc xe bus chở cô đi xa. Anh đưa bàn tay vừa chạm vào má cô lên nhìn, rồi khẽ chửi thề một tiếng.

"Chết tiệt, mình mới là người thua cuộc trong vụ cược này rồi."