MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 6

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 6

999 từ · ~5 phút đọc

Đêm đó, Diệp Ninh không thể ngủ được. Tiếng mưa đã tạnh, nhưng tiếng gầm rú của những động cơ phân khối lớn từ phía ngoại ô vọng lại trong tâm trí cô còn dữ dội hơn cả bão tố.

Cô nằm trên chiếc giường nệm êm ái, nhìn lên trần nhà thạch cao trắng muốt, cảm thấy căn phòng này giống như một nhà xác sạch sẽ. Lời dặn của Khương Dực “Đừng đi xem đua xe” cứ lặp đi lặp lại. Nhưng chính sự ngăn cấm đó lại trở thành một liều thuốc kích thích.

11 giờ đêm.

Diệp Ninh nhẹ nhàng mở cửa sổ, nhìn xuống sân nhà. Bố mẹ cô đã ngủ say sau một ngày dài tiếp khách. Cô thay bộ đồ kín đáo nhất, khoác thêm chiếc áo hoodie rộng thùng thình để che giấu dáng người, rồi lặng lẽ trèo qua ban công tầng một – một hành động mà chính cô của hai tuần trước sẽ không bao giờ dám tưởng tượng.

Cô bắt taxi đến đoạn đường bao ven biển, nơi được mệnh danh là "cung đường tử thần" của dân đua xe trái phép.

Vừa xuống xe, một bầu không khí đặc quánh mùi xăng và khói thuốc bao trùm lấy cô. Hàng trăm chiếc mô tô dựng san sát, những thanh niên nam nữ ăn mặc lập dị, hò hét điên cuồng dưới ánh đèn pha sáng rực.

Giữa đám đông ấy, Khương Dực hiện ra như một vị vua của bóng tối. Anh đang ngồi trên chiếc xe "chiến" của mình, đầu đội mũ bảo hiểm full-face đen tuyền, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng qua lớp kính chắn gió.

"Chuẩn bị! Ba... Hai... Một... Chạy!"

Tiếng pô xe nổ giòn giã như tiếng súng đại bác. Những chiếc xe lao vút đi như những mũi tên bạc trong đêm. Diệp Ninh đứng nép vào một gốc cây, tim đập liên hồi. Cô lo lắng nhìn theo bóng dáng chiếc xe số 09 của Khương Dực đang dẫn đầu.

Nhưng biến cố xảy ra ở vòng cua thứ ba.

Tiếng còi hú của cảnh sát bất ngờ vang lên từ hai đầu con đường. Đám đông bắt đầu nháo nhào, mạnh ai nấy chạy.

"Cảnh sát tới! Giải tán mau!"

Diệp Ninh hoảng sợ nhìn về phía đoạn đường vắng. Từ trong bóng tối, chiếc xe của Khương Dực lao tới, nhưng anh không chạy thoát cùng đám bạn. Anh phanh cháy đường ngay trước mặt cô, lớp kính mũ bảo hiểm bật lên.

"Chết tiệt! Sao em lại ở đây?" Anh gầm lên, giọng nói vừa giận dữ vừa lo lắng.

"Tôi... tôi lo cho anh..." Diệp Ninh lắp bắp.

Ánh đèn pin của cảnh sát đang quét dần về phía họ. Khương Dực nghiến răng, anh vươn tay ra: "Lên xe! Mau!"

Diệp Ninh không kịp suy nghĩ, cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh, nhảy lên yên sau.

"Ôm chặt lấy tôi! Đừng buông tay nếu em không muốn văng ra ngoài!"

Khương Dực rồ ga. Chiếc xe lồng lên như một con thú dữ bị thương. Diệp Ninh nhắm nghiền mắt, hai tay vòng qua ôm chặt lấy eo anh. Cô cảm nhận được sự cứng cáp của cơ bụng anh qua lớp áo phông và hơi nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể anh.

Gió rít bên tai điên cuồng. Khương Dực lái xe điêu luyện, anh lách qua những con hẻm nhỏ hẹp mà chỉ người dân bản địa mới biết để cắt đuôi xe cảnh sát. Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Ninh thấy một cảm giác tự do chưa từng có. Không có mẹ, không có những bài kiểm tra, không có những quy tắc ngột ngạt. Chỉ có cô, anh, và tốc độ.

Mười phút sau, chiếc xe dừng lại ở một bãi đất trống vắng lặng nhìn ra cảng biển. Khương Dực tắt máy, tháo mũ bảo hiểm ra, hơi thở anh dồn dập.

"Em điên rồi à?" Anh quay lại, quát lớn. "Em có biết nếu bị bắt, tương lai của em sẽ tiêu đời không?"

Diệp Ninh bước xuống xe, chân cô vẫn còn run rẩy. Cô nhìn anh, rồi bất ngờ bật cười. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa đêm vắng.

"Anh cũng biết sợ cho tôi sao? Tôi tưởng anh chỉ quan tâm đến bộ lốp xe mới của anh thôi chứ?"

Khương Dực nhìn nụ cười của cô, sự giận dữ trong anh bỗng chốc tan biến. Dưới ánh trăng mờ, khuôn mặt Diệp Ninh trông mong manh nhưng lại tràn đầy sức sống.

"Em..." Anh tiến lại gần, bàn tay định chạm vào vai cô nhưng rồi lại rụt lại vì tay mình đầy dầu mỡ. "Em đúng là một cô gái ngoan... nhưng lại rất lì lợm."

"Đây là lần đầu tiên tôi nói dối bố mẹ để ra ngoài đêm khuya." Diệp Ninh cúi đầu, giọng cô nhỏ lại. "Và đây cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đang thực sự thở."

Khương Dực im lặng. Anh nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo kia là một linh hồn đang khao khát được phá vỡ xiềng xích. Và chính anh – gã trai hư bị cả xã hội ruồng bỏ – lại đang trở thành người đồng lõa của cô.

Anh cởi chiếc áo khoác da của mình, khoác lên vai cô để che đi cái lạnh của gió biển.

"Được rồi, 'tội phạm' nhỏ. Tôi sẽ đưa em về. Nhưng nhớ lấy, đây là lần duy nhất tôi cho phép em làm chuyện này."

Đêm đó, Khương Dực chở cô về tận đầu phố. Trước khi cô xuống xe, anh nắm lấy tay cô, để lại một mảnh giấy nhỏ vào lòng bàn tay cô.

"Số điện thoại của tôi. Nếu lần sau muốn 'thở', hãy gọi cho tôi trước khi tự mình nhảy qua ban công."

Diệp Ninh nhìn chiếc xe mô tô biến mất trong bóng tối, tim cô vẫn chưa thôi đập loạn. Cô biết, mình đã không còn là Diệp Ninh của ngày hôm qua nữa rồi.