MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 7

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 7

901 từ · ~5 phút đọc

Diệp Ninh leo qua ban công, lẻn vào phòng mình khi kim đồng hồ vừa điểm 2 giờ sáng. Tim cô vẫn đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mùi khói thuốc và mùi gió biển vương trên chiếc áo khoác của Khương Dực khiến cô vừa sợ hãi, vừa quyến luyến. Cô vội vã giấu chiếc áo khoác da to bản vào sâu trong ngăn tủ quần áo, rồi vùi mình vào chăn, cố dỗ dành giấc ngủ.

Nhưng cuộc đời không bao giờ dễ dàng như một bộ phim lãng mạn.

"Rầm!"

Tiếng cửa phòng mở tung khiến Diệp Ninh giật bắn mình tỉnh giấc. Ánh nắng ban mai chói chang hắt vào phòng, và đứng đó là bà Lâm với gương mặt lạnh băng, trên tay bà là... chiếc thẻ sinh viên của Diệp Ninh.

"Đêm qua con đi đâu?" Giọng bà Lâm trầm thấp nhưng chứa đựng cơn thịnh nộ bùng nổ.

Diệp Ninh ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. "Con... con ở trong phòng ngủ mà mẹ."

"Nói dối!" Bà Lâm ném chiếc thẻ sinh viên xuống giường. "Sáng nay bác quản gia nhặt được cái này ở bãi cỏ dưới ban công. Và con nhìn lại mình đi, gấu quần vẫn còn dính đầy dầu mỡ xe máy. Con đã đi đâu với cái loại người bẩn thỉu đó?"

Diệp Ninh nhìn xuống, đúng là gấu quần cô có một vệt đen nhỏ – dấu vết từ chiếc xe của Khương Dực đêm qua. Sự thật phơi bày khiến cô không còn đường lui.

"Con chỉ đi dạo thôi..."

"Đi dạo với một thằng du đãng xăm trổ trên xe mô tô?" Bà Lâm tiến lại gần, tát một cái thật mạnh vào mặt cô. "Ta đã nuôi dạy con để con trở thành một món hàng lỗi thế này sao? Từ hôm nay, tịch thu điện thoại, cắt mọi khoản tiêu vặt. Con sẽ chỉ được đi học và về nhà dưới sự giám sát của tài xế. Đừng để ta thấy con bén mảng đến khu phố đó một lần nào nữa!"

Cánh cửa phòng đóng sầm lại, kèm theo tiếng khóa trái từ bên ngoài. Diệp Ninh ngã quỵ xuống sàn nhà, nước mắt lúc này mới trào ra. Sự áp chế của gia đình bao năm qua bỗng chốc trở nên không thể chịu đựng nổi.

Suốt ba ngày tiếp theo, Diệp Ninh sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình. Cô không có cách nào liên lạc với Khương Dực. Cô tự hỏi liệu anh có lo lắng cho cô không? Hay anh lại đang cười đùa cùng đám bạn và quên mất sự tồn tại của "cô gái ngoan" này rồi?

Tại xưởng xe "Dực Mô Tô".

Khương Dực đứng ngồi không yên. Ba ngày nay, bóng dáng nhỏ bé với mái tóc buộc cao không xuất hiện. Đống hóa đơn trên bàn bắt đầu lộn xộn trở lại. Đám thợ cũng nhận ra sự bất thường của đại ca mình.

"Dực ca, em gái mọt sách chắc bị bố mẹ nhốt rồi. Dân nhà giàu họ kỹ lắm." Bình 'Còi' vừa lau xe vừa nói đế vào.

Khương Dực không đáp, anh cầm chiếc điện thoại lên, nhìn vào dòng tin nhắn trống trơn. Anh chưa bao giờ cảm thấy sốt ruột vì một người phụ nữ đến thế. Sự lo lắng này khiến anh bực bội với chính mình. Anh ném chiếc cờ-lê xuống đất, tạo ra một tiếng động chói tai.

"Mẹ kiếp!"

Anh vớ lấy chiếc mũ bảo hiểm, lao ra xe.

Tối hôm đó, Diệp Ninh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời đêm. Bỗng nhiên, một tiếng huýt sáo quen thuộc vang lên từ dưới sân. Cô vội vàng nhìn xuống.

Dưới gốc cây đại thụ phía sau vườn, một bóng người cao lớn đang đứng đó. Khương Dực đang đứng dưới ánh đèn đường mờ ảo, anh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, một tay đút túi quần, tay kia giơ chiếc điện thoại lên.

Diệp Ninh vội vã ra hiệu cho anh im lặng, rồi cô dùng sợi dây thừng tự chế bằng ga giường (thứ mà cô đã bí mật chuẩn bị) để leo xuống.

"Anh điên rồi sao? Bảo vệ mà thấy là anh bị bắt đấy!" Diệp Ninh vừa chạm đất đã thì thầm trách móc, nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui sướng.

Khương Dực nhìn vết bầm hơi mờ trên má cô, đôi mắt anh nheo lại, sát khí tỏa ra lạnh lẽo: "Ai đánh em?"

"Không có gì... mẹ tôi chỉ hơi giận thôi."

Khương Dực không nói không rằng, anh nắm lấy tay cô, kéo đi về phía bức tường rào. "Đi với tôi."

"Đi đâu? Tôi phải về trước khi mẹ kiểm tra phòng!"

"Tôi không quan tâm." Khương Dực giúp cô trèo qua tường rào, nơi chiếc xe mô tô của anh đang chờ sẵn. "Em đã vì tôi mà bị đánh, thì ít nhất cũng phải để tôi cho em thấy... sự phản nghịch này xứng đáng đến mức nào."

Tiếng động cơ gầm nhẹ trong đêm vắng. Lần này, Diệp Ninh không còn sợ hãi nữa. Cô ôm chặt lấy eo anh, tựa đầu vào tấm lưng rộng lớn. Cô hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc leo qua bức tường nhà này, cô đã chính thức chọn thế giới của anh, bỏ lại phía sau chiếc lồng kính lộng lẫy nhưng ngạt thở của mình.