MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 8

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 8

930 từ · ~5 phút đọc

Chiếc mô tô lao đi trong màn đêm, xé toạc không khí tĩnh mịch của những con phố đã lên đèn. Diệp Ninh ôm chặt lấy Khương Dực, cảm nhận hơi ấm từ lưng anh thấm qua lớp áo mỏng, trái tim cô vẫn còn đập loạn nhịp vì chuyến "vượt ngục" vừa rồi. Cô không hỏi anh đi đâu, vào lúc này, chỉ cần là đi cùng anh, dù là vực thẳm cô cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Khương Dực lái xe lên một con dốc cao dẫn đến sân thượng của một tòa nhà cũ bỏ hoang nhìn ra bến cảng. Anh tắt máy, sự im lặng đột ngột bao trùm lấy cả hai, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào từ phía xa.

"Xuống đi, tiểu thư."

Khương Dực tháo mũ bảo hiểm, mái tóc anh rối tung vì gió. Anh tiến lại gần, cầm lấy tay Diệp Ninh để giúp cô xuống xe. Khi cô đứng vững, anh lại gần hơn, đôi tay to lớn, thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô đối diện với ánh sáng mờ ảo của vầng trăng khuyết.

"Đau lắm không?" Giọng anh trầm thấp, mang theo chút xót xa mà chính anh cũng không nhận ra.

"Hết rồi. Lúc nãy trên xe, gió thổi làm em quên mất đau rồi." Diệp Ninh khẽ cười, một nụ cười đượm buồn.

Khương Dực không nói gì, anh bước đến một góc sân thượng, lấy ra hai lon nước ngọt từ trong túi áo khoác – chúng vẫn còn hơi lạnh. Anh áp lon nước lạnh vào vết bầm trên má cô. Diệp Ninh khẽ rùng mình vì cái lạnh đột ngột, nhưng rồi sự dịu dàng này khiến mắt cô cay xè.

"Tôi biết cái cảm giác đó." Khương Dực tựa lưng vào lan can sắt rỉ sét, nhìn về phía những ánh đèn xa xăm của thành phố. "Cảm giác bị những người thân nhất đập nát lòng tự trọng của mình. Họ nhân danh tình yêu để biến chúng ta thành những con rối."

Diệp Ninh im lặng, cô ngồi xuống cạnh anh trên sàn xi măng bám đầy bụi. "Họ muốn em phải hoàn hảo. Một vết xước cũng không được có, một sai lầm cũng không được phạm phải. Khương Dực, đôi khi em ước mình có thể trở nên 'hư hỏng' như anh, để không ai còn kỳ vọng gì ở em nữa."

Khương Dực bật cười, một tiếng cười khan. "Em nghĩ làm người xấu dễ lắm sao? Để được tự do như thế này, tôi đã phải đánh đổi bằng việc bị cả thế giới quay lưng, kể cả người sinh ra mình. Tôi không 'hư' vì tôi muốn thế, tôi 'hư' vì đó là cách duy nhất để tôi không bị họ nghiền nát."

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu vào tâm hồn Diệp Ninh.

"Ninh, em không cần phải trở nên hư hỏng. Em chỉ cần là chính em thôi. Nếu cả thế giới này bắt em phải ngoan, thì hãy cứ đến đây, tôi sẽ cho phép em được làm một đứa trẻ bướng bỉnh."

Diệp Ninh nhìn anh, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa. Cô không còn giữ kẽ, cô ngả đầu vào vai anh, nấc lên từng hồi. Khương Dực cứng người lại một chút, anh chưa bao giờ giỏi đối phó với nước mắt phụ nữ. Nhưng rồi, anh chậm rãi vòng tay qua vai cô, kéo cô vào lòng, để cô khóc cho thỏa những uất ức bấy lâu.

Đêm đó, trên sân thượng lộng gió, có một gã trai hư vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lại lóng ngóng vụng về vỗ về một cô gái ngoan đang tan vỡ.

"Này..." Khương Dực thì thầm sau một hồi lâu im lặng.

"Dạ?" Diệp Ninh ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn anh.

"Cái áo khoác da của tôi... em vẫn còn giữ chứ?"

Diệp Ninh gật đầu: "Em giấu nó kỹ lắm."

"Giữ cho kỹ vào. Vì từ giờ, đó là dấu ấn của tôi trên người em. Ai muốn chạm vào em, đều phải bước qua xác Khương Dực này trước."

Lời nói ngông cuồng của anh vốn dĩ nghe rất đáng sợ, nhưng vào lúc này, nó lại là lời hứa an toàn nhất mà Diệp Ninh từng được nghe. Cô khẽ nắm lấy gấu áo anh, cảm nhận một mầm mống cảm giác mới lạ đang nảy nở – một sự phụ thuộc đầy ngọt ngào và nguy hiểm.

Trước khi đưa cô về, Khương Dực lấy từ trong túi ra một sợi dây chuyền bạc rẻ tiền, mặt là một mảnh linh kiện xe máy nhỏ xíu được anh mài bóng loáng.

"Tặng em. Đừng có chê nó rẻ tiền, tôi đã mất cả đêm để mài nó đấy."

Diệp Ninh đón lấy món quà, trái tim cô rung động mãnh liệt. Đây không phải là kim cương hay ngọc trai mà bố mẹ thường tặng, nhưng nó mang theo nhiệt độ của đôi bàn tay anh.

"Cảm ơn anh, Khương Dực."

Họ trở về khi thành phố bắt đầu chìm vào giấc ngủ sâu nhất. Cuộc đào tẩu này chỉ kéo dài vài tiếng đồng hồ, nhưng nó đã đủ để tạo ra một vết nứt không thể hàn gắn trên bức tường ngăn cách hai thế giới của họ. Diệp Ninh biết, ngày mai khi trở về căn phòng đóng kín kia, cô sẽ lại là một con búp bê ngoan ngoãn. Nhưng sâu trong tâm khảm, cô đã mang theo linh hồn của một kẻ nổi loạn.