MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 9

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 9

953 từ · ~5 phút đọc

Diệp Ninh trở về phòng khi trời còn chưa sáng hẳn. Cô cẩn thận giấu sợi dây chuyền có mặt bằng linh kiện máy móc vào dưới gối, cảm giác kim loại lành lạnh chạm vào da thịt khiến cô thấy an tâm một cách lạ lùng. Nhưng giấc ngủ của cô chẳng kéo dài được bao lâu.

7 giờ sáng, cửa phòng cô không bị đập mạnh như mọi khi. Nó được mở ra một cách chậm rãi, lặng lẽ nhưng đầy áp lực.

Bà Lâm bước vào, trên tay là một xấp ảnh sắc nét. Bà ném chúng lên giường, ngay cạnh chỗ Diệp Ninh đang nằm. Diệp Ninh dụi mắt nhìn xuống, và rồi toàn thân cô đông cứng lại.

Đó là ảnh chụp cô đang ôm chặt Khương Dực trên chiếc mô tô đêm qua. Có cả ảnh họ ngồi cạnh nhau trên sân thượng cũ, ảnh anh chạm vào má cô. Góc chụp rất chuyên nghiệp – bà Lâm đã thuê thám tử tư.

"Con có biết mình đang làm gì không, Diệp Ninh?" Giọng bà Lâm run lên vì giận dữ, nhưng là kiểu giận dữ kìm nén của một người tầng lớp thượng lưu. "Đây là 'đi dạo' của con sao? Với một kẻ có hồ sơ tiền sự, một gã thợ xe không học thức, không tương lai?"

"Hồ sơ tiền sự?" Diệp Ninh bàng hoàng lặp lại.

"Năm 18 tuổi, hắn ta từng bị bắt vì gây rối trật tự và đánh người gây thương tích. Cha hắn là một kẻ nợ nần chồng chất đã bỏ trốn. Con muốn gắn bó với một vũng bùn như thế sao?" Bà Lâm tiến lại gần, bất ngờ giật phăng chiếc gối của Diệp Ninh ra.

Sợi dây chuyền bạc rẻ tiền lộ ra giữa lớp ga giường trắng muốt. Bà Lâm cầm nó lên, ánh mắt đầy khinh bỉ.

"Và đây là gì? Một mảnh rác thải công nghiệp mà con coi như báu vật?"

"Trả lại cho con!" Diệp Ninh vùng dậy, nhưng bà Lâm đã nhanh tay ném mạnh sợi dây chuyền ra ngoài cửa sổ.

Tiếng kim loại va chạm với nền gạch dưới sân vườn vang lên khô khốc, giống như trái tim Diệp Ninh vừa vỡ vụn.

"Con sẽ bị đình chỉ việc học tạm thời. Ta đã nộp đơn xin nghỉ phép cho con với lý do sức khỏe. Từ giờ cho đến khi con tỉnh ngộ, con không được bước chân ra khỏi cổng nhà nửa bước. Và đừng nghĩ đến việc gọi cho hắn, ta đã cắt đứt mọi phương thức liên lạc của con."

Bà Lâm bước ra ngoài, tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên lần thứ hai. Diệp Ninh lao đến cửa sổ, nhìn xuống sân vườn đầy nắng nhưng cô chẳng thấy sợi dây chuyền đâu cả. Cô cảm thấy phổi mình như bị rút cạn không khí. Thế giới của cô lại một lần nữa trở thành một cái lồng, nhưng lần này, nó nghẹt thở hơn gấp bội.

Cùng lúc đó, tại xưởng xe "Dực Mô Tô".

Khương Dực đang ngồi bên chiếc bàn gỗ, đôi mắt vằn tia đỏ vì thiếu ngủ. Anh nhìn vào chiếc điện thoại im lìm, lòng bồn chồn như lửa đốt. Một linh cảm không lành bao trùm lấy anh.

"Dực ca, có người tìm." Bình 'Còi' bước vào, vẻ mặt lo lắng.

Phía sau gã là hai người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm, dáng vẻ không phải dân giang hồ mà giống bảo vệ của những gia đình quyền quý. Họ đặt một phong bì dày cộm lên bàn.

"Bà Lâm muốn nhắn với anh: Đây là tiền 'bồi thường' cho thời gian con gái bà ấy làm việc ở đây. Và cũng là cái giá để anh biến mất khỏi cuộc đời cô ấy. Đừng để chúng tôi phải dùng đến biện pháp mạnh hơn liên quan đến cái xưởng xe lậu này của anh."

Khương Dực liếc nhìn xấp tiền, rồi bất chợt bật cười. Một điệu cười khàn đặc, đầy mỉa mai. Anh đứng dậy, xé toạc cái phong bì, để những tờ tiền bay tung tóe giữa xưởng xe đầy dầu mỡ.

"Về bảo với bà ta, Diệp Ninh không phải là món hàng để định giá. Và tôi..." Khương Dực tiến sát lại, đôi mắt sắc lạnh như dao găm khiến hai gã kia vô thức lùi lại. "... tôi không sợ những kẻ chỉ biết dùng tiền để đe dọa. Nếu cô ấy muốn đi, tôi không giữ. Nhưng nếu bà ta ép cô ấy, thì đừng trách gã 'tiền sự' này liều mạng."

Sau khi hai gã kia rời đi trong sự hậm hực, Khương Dực ngồi thụp xuống ghế. Anh nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đầy vết chai và dầu mỡ. Lần đầu tiên trong đời, Khương Dực cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự. Không phải sợ tiền quyền, mà sợ rằng bà Lâm nói đúng.

Anh là vũng bùn, còn Diệp Ninh là đóa hoa nhài. Anh có quyền gì để kéo cô xuống nơi tối tăm này cùng anh?

Đêm đó, Khương Dực không đi đua xe. Anh đứng rất lâu trước cổng dinh thự nhà họ Diệp, nhìn lên căn phòng duy nhất vẫn còn sáng đèn trên tầng hai. Anh biết cô đang ở đó, có lẽ cũng đang nhìn ra ngoài. Hai thế giới chỉ cách nhau một bức tường gạch, nhưng lại giống như cách nhau cả một đại dương.

Khương Dực lấy điện thoại ra, soạn một tin nhắn mà anh biết có thể cô sẽ không bao giờ nhận được: "Đợi tôi. Tôi sẽ tìm cách đưa em ra ngoài, không phải bằng cách leo tường, mà là đường đường chính chính."