MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 10

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 10

981 từ · ~5 phút đọc

Căn phòng của Diệp Ninh chưa bao giờ ngột ngạt đến thế. Bốn bức tường sơn trắng vốn mang lại cảm giác bình yên, nay lại giống như những phiến đá lạnh lẽo đang dần khép lại, ép chặt lồng ngực cô.

Đã hai ngày trôi qua, Diệp Ninh không chạm vào bất kỳ khay thức ăn nào mà người giúp việc mang lên. Những bát cháo yến, những đĩa trái cây nhập khẩu đắt tiền vẫn nằm nguyên vẹn, lạnh ngắt trên bàn. Cô không khào thét, không đập phá đồ đạc. Cô chỉ nằm im trên giường, mắt nhìn trân trối vào khoảng không gian vô định phía cửa sổ – nơi sợi dây chuyền của cô đã biến mất vào bóng tối.

"Ninh, con đừng bướng bỉnh nữa. Ăn một chút đi."

Ông Diệp – bố cô – bước vào phòng. So với vẻ sắt đá của bà Lâm, ông là người mềm mỏng hơn, nhưng sự im lặng của ông suốt bấy lâu nay chính là sự đồng lõa tàn nhẫn nhất.

Diệp Ninh không quay đầu lại, giọng cô yếu ớt nhưng lạnh buốt: "Nếu bố mẹ muốn một con búp bê hoàn hảo, thì cứ việc trưng bày cái xác này đi. Con sẽ không sống theo cách bố mẹ muốn nữa."

"Con vì một thằng nhóc không ra gì mà hủy hoại bản thân mình sao?" Ông Diệp thở dài, đặt tay lên vai cô.

Diệp Ninh đột ngột ngồi dậy, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng rực lên một ngọn lửa u uất: "Anh ấy không phải là 'không ra gì'. Anh ấy là người duy nhất hỏi con có mệt không, là người duy nhất cho con thấy thế giới ngoài kia rộng lớn thế nào. Còn bố mẹ... bố mẹ chỉ quan tâm con có làm đẹp mặt dòng họ không thôi!"

Cùng lúc đó, bà Lâm bước vào, gương mặt vẫn không một chút lay động. Bà đặt một tờ giấy lên bàn: "Đây là hồ sơ du học Anh Quốc. Tuần sau con sẽ bay. Đừng để ta phải dùng đến biện pháp cưỡng chế."

Diệp Ninh bật cười, một tiếng cười thê lương vang lên trong căn phòng vắng. Cô không đáp lại, chỉ chậm rãi nằm xuống, trùm chăn kín đầu. Sự im lặng lúc này đáng sợ hơn bất kỳ lời cãi vã nào. Cô đang dùng sự sống của mình để tuyên chiến.

Tại xưởng xe "Dực Mô Tô", bầu không khí cũng nặng nề không kém.

Khương Dực như một con thú dữ bị nhốt trong lồng. Anh không ăn, không ngủ, chỉ lao vào độ xe như điên dại. Đôi bàn tay anh đầy những vết trầy xước mới chồng lên những vết sẹo cũ. Anh đã cố gắng đột nhập vào nhà họ Diệp thêm hai lần nữa nhưng an ninh ở đó đã được thắt chặt gấp đôi.

"Dực ca, anh nhìn này!" Bình 'Còi' hớt hải chạy vào, tay cầm điện thoại. "Tin tức từ đám bạn làm phục vụ ở biệt thự nhà họ Diệp... nghe nói tiểu thư nhà đó tuyệt thực hai ngày rồi, người gầy rộc đi, bác sĩ riêng vừa mới đến."

Khương Dực khựng lại, chiếc cờ-lê trong tay anh rơi xuống sàn xi măng tạo nên một tiếng vang chói tai. Tim anh thắt lại như có ai đó bóp nghẹt. Anh biết cô ngoan, nhưng không ngờ cô lại có thể tuyệt vọng đến mức này.

"Đám khốn kiếp đó..." Khương Dực nghiến răng, cơ bắp trên cánh tay anh nổi lên cuồn cuộn.

Anh không thể chờ đợi thêm được nữa. Anh biết nếu cứ tiếp tục dùng cách của một gã giang hồ, anh sẽ chỉ làm tình hình của cô tệ hơn. Anh cần một cách khác, một cách mà bà Lâm không thể dùng tiền hay quyền lực để dập tắt.

Khương Dực vớ lấy chiếc áo khoác, lao ra khỏi xưởng. Anh không đến nhà họ Diệp. Anh tìm đến văn phòng của người đàn ông mặc vest ở Chương 4 – người mà anh luôn căm ghét: Cha ruột của anh, người hiện đang là một luật sư có tiếng tăm nhưng mang danh "kẻ bỏ rơi vợ con".

Đêm hôm đó, một sự kiện lạ lùng xảy ra tại khu biệt thự nhà họ Diệp.

Thay vì tiếng gầm rú của mô tô, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước cổng. Khương Dực bước xuống, nhưng không phải trong bộ dạng lấm lem dầu mỡ. Anh mặc một bộ suit đen chỉnh tề, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, che đi những hình xăm dưới lớp áo sơ mi trắng.

Anh đứng trước cổng, nhìn vào camera an ninh, giọng nói dõng dạc và bình tĩnh:

"Nói với bà Lâm, tôi là Khương Dực, đại diện pháp lý của xưởng cơ khí Dực và là người nắm giữ 10% cổ phần của công ty vận tải mà chồng bà đang hợp tác. Tôi đến đây không phải để trộm con gái bà, mà để đàm phán về tương lai của cô ấy."

Bên trong phòng tối, Diệp Ninh nghe thấy tiếng ồn ào dưới sân. Cô lê bước chân run rẩy đến bên cửa sổ. Dưới ánh đèn đường, cô thấy một hình bóng cao lớn, quen thuộc nhưng cũng rất lạ lẫm.

Khương Dực ngẩng đầu lên. Dù cách một khoảng xa, nhưng anh biết cô đang nhìn. Anh đưa tay lên ngực trái, rồi ra hiệu một ký hiệu mà chỉ hai người hiểu: “Đợi tôi. Tôi đang chiến đấu vì em.”

Diệp Ninh áp tay lên mặt kính cửa sổ, nước mắt lã chã rơi. Lần đầu tiên trong mười mấy năm qua, cô thấy mình không còn cô độc trong cuộc chiến này. Gã trai hư của cô, đang học cách mặc suit để bước vào thế giới của cô, để bảo vệ cô theo cách đường hoàng nhất.