MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgoại Lệ Của AnhChương 11

Ngoại Lệ Của Anh

Chương 11

803 từ · ~5 phút đọc

Phòng khách nhà họ Diệp tỏa ra mùi hương trầm sang trọng nhưng lạnh lẽo. Bà Lâm ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da cao cấp, đôi mắt sắc lẹm quan sát người thanh niên đang ngồi đối diện.

Khương Dực trong bộ suit đen trông lạ lẫm đến mức nếu Diệp Ninh không nhìn kỹ đôi mắt hoang dại kia, cô sẽ nghĩ đó là một doanh nhân thành đạt nào đó. Dù bộ quần áo có phần gò bó khiến anh khó chịu, nhưng dáng ngồi của anh vẫn toát lên vẻ ngạo nghễ, bất cần của một kẻ đã quen với nắng gió đường phố.

"Anh nghĩ rằng mặc một bộ đồ đắt tiền và mượn danh nghĩa của người cha đã bỏ rơi mình là có thể bước chân vào đây sao?" Bà Lâm nhấp một ngụm trà, giọng đầy mỉa mai. "Bản chất của anh vẫn là một gã thợ xe, và con gái tôi vẫn là một viên ngọc quý."

Khương Dực không hề nao núng. Anh đặt lên bàn một bản kế hoạch kinh doanh đã được đóng tập chỉnh chu – thành quả của hai đêm thức trắng cùng người cha luật sư mà anh từng thề không bao giờ nhìn mặt.

"Tôi không mượn danh nghĩa của ai để xin xỏ bà." Khương Dực bình thản nói, giọng anh trầm ổn đến bất ngờ. "Xưởng xe của tôi đã được cấp phép chính thức, và tôi đang nắm giữ hợp đồng bảo trì độc quyền cho đội xe của tập đoàn vận tải Nam Phát – đối tác chiến lược của chồng bà. Nếu tôi rút vốn và hủy hợp đồng, chuỗi cung ứng của họ sẽ gặp rắc rối. Bà Lâm, bà có thể khinh thường tôi, nhưng đừng khinh thường những gì tôi có thể làm để bảo vệ người tôi yêu."

Bà Lâm khựng lại. Bà không ngờ gã "trai hư" này lại có thể chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế. Bà nhìn thấy ở anh một sự liều lĩnh của kẻ không còn gì để mất, nhưng lại có sự tính toán của một thợ săn lão luyện.

"Anh đang đe dọa tôi?"

"Không. Tôi đang đàm phán." Khương Dực nhìn thẳng vào mắt bà. "Tôi biết bà muốn Diệp Ninh đi du học vì muốn tốt cho cô ấy. Tôi cũng muốn cô ấy tốt. Nhưng tốt nhất là khi cô ấy được hạnh phúc, không phải là một cái xác không hồn trong phòng tối."

Đúng lúc đó, từ phía cầu thang, Diệp Ninh xuất hiện. Cô mặc chiếc váy ngủ màu nhạt, gương mặt xanh xao, đôi môi khô khốc nhưng ánh mắt lại sáng rực khi nhìn thấy Khương Dực. Cô bám vào tay vịn cầu thang, giọng run run:

"Mẹ... nếu mẹ bắt con đi, con sẽ đi. Nhưng con sẽ không bao giờ nhìn mặt mẹ nữa. Còn nếu mẹ để anh ấy ở lại... con hứa sẽ hoàn thành khóa luận xuất sắc và làm bất cứ điều gì mẹ muốn."

Sự xuất hiện của Diệp Ninh làm không khí trùng xuống. Khương Dực đứng bật dậy, định bước tới nhưng anh kịp kìm lại. Anh biết chỉ cần một hành động sai lầm lúc này, mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.

Bà Lâm nhìn con gái, rồi lại nhìn Khương Dực. Sau một hồi im lặng kéo dài đến nghẹt thở, bà lên tiếng:

"Được. Một năm. Tôi cho hai người một năm. Diệp Ninh vẫn sẽ phải đi học chuyên sâu ở trong nước, và anh..." Bà chỉ vào Khương Dực. "Anh phải chứng minh được xưởng xe của anh có thể trở thành một doanh nghiệp thực sự. Trong một năm này, hai người chỉ được gặp nhau một tuần một lần, dưới sự giám sát của tôi. Nếu anh làm hỏng việc hoặc Diệp Ninh lơ là học tập, anh sẽ phải biến mất vĩnh viễn."

Đây không phải là một chiến thắng hoàn toàn, nhưng là một "lệnh ân xá" quý giá.

Trước khi ra về, Khương Dực lướt qua chỗ Diệp Ninh. Anh không ôm cô, chỉ khẽ chạm tay vào mu bàn tay cô, để lại một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn.

Khi anh bước ra khỏi cổng biệt thự, Khương Dực nới lỏng cà vạt, hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy mệt mỏi hơn cả khi thức đêm độ xe, nhưng lòng anh nhẹ bẫm.

Diệp Ninh vào phòng, mở mảnh giấy ra. Chỉ có năm chữ, chữ viết hơi thô nhưng cứng cỏi: "Anh sẽ đón em đường đường chính chính."

Tối hôm đó, Diệp Ninh ăn hết bát cháo mẹ mang lên. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô cần phải khỏe mạnh để đứng vững bên cạnh người đàn ông đã vì cô mà mặc lên bộ suit tù túng kia.