Thứ Bảy. 10 giờ sáng.
Quán cà phê nằm trong một khu vườn tĩnh mịch, nơi chỉ dành cho giới thượng lưu với những bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Diệp Ninh ngồi bên bàn tròn trải khăn ren trắng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Cô mặc một chiếc váy xanh nhạt thanh lịch, mái tóc xõa tự nhiên. Cách cô một bàn, bà Hạnh – trợ lý thân cận của mẹ cô – đang thong thả đọc báo, nhưng đôi mắt sắc sảo lâu lâu lại liếc qua phía cô.
Tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên. Khương Dực bước vào.
Hôm nay anh không mặc suit, cũng không mặc áo thun lấm lem dầu mỡ. Anh chọn một chiếc áo sơ mi đen xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ những hình xăm nghệ thuật nhưng trông vẫn lịch sự một cách đầy nam tính. Sự xuất hiện của anh khiến không gian yên tĩnh của quán bỗng chốc trở nên xao động. Những thực khách xung quanh khẽ liếc nhìn gã thanh niên mang hơi thở phong trần đang sải bước về phía "đóa hoa" thuần khiết của nhà họ Diệp.
Khương Dực kéo ghế ngồi xuống đối diện Diệp Ninh. Ánh mắt hai người chạm nhau, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai đều thấy cay sống mũi.
"Em gầy đi nhiều quá." Khương Dực mở lời, giọng anh khàn khàn. Anh muốn vươn tay ra nắm lấy tay cô, nhưng cái hắng giọng đầy ẩn ý của bà Hạnh ở bàn bên cạnh khiến anh khựng lại.
Diệp Ninh khẽ lắc đầu, nụ cười dịu dàng nở trên môi: "Em ăn uống lại bình thường rồi. Còn anh? Công việc ở xưởng... có ổn không?"
"Cũng không dễ dàng gì." Khương Dực nhếch môi, nụ cười có chút mệt mỏi nhưng đầy kiên định. "Đọc mấy cái hợp đồng kinh tế còn khó hơn cả việc rã xác một con xe đời cũ. Cha tôi... ông ấy đang ép tôi học đủ thứ quy tắc quản trị. Nhưng không sao, chỉ cần nghĩ đến việc được gặp em vào thứ Bảy, tôi đều có thể chịu đựng được."
Diệp Ninh lấy từ trong túi xách ra một cuốn sách về Quản trị nhân sự. "Đây là những tài liệu em tóm tắt lại từ thư viện trường. Anh đọc đi, sẽ giúp anh dễ hiểu hơn các thuật ngữ chuyên môn."
Khương Dực nhận lấy cuốn sách. Khi tay hai người vô tình chạm vào nhau qua bìa sách, Diệp Ninh cảm nhận được sự chai sần của những vết thương cũ trên tay anh, còn Khương Dực thì thấy lòng mình mềm nhũn vì sự dịu dàng của cô.
Họ nói với nhau về đủ thứ chuyện, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến nỗi đau của những ngày bị chia cắt. Khương Dực kể về Bình 'Còi' và đám thợ đang nỗ lực "cải tà quy chính" để giúp anh xây dựng công ty. Diệp Ninh kể về những bài giảng trên lớp và những giấc mơ về tương lai.
Giữa buổi hẹn, Khương Dực bất ngờ rút ra một chiếc kẹo mút vị dâu từ túi quần, thản nhiên bóc vỏ rồi đưa cho cô.
"Này, phần thưởng cho việc em đã không bỏ cuộc."
Bà Hạnh bên cạnh nhíu mày: "Cậu Khương, tiểu thư không nên ăn những thứ đồ ngọt rẻ tiền như vậy."
Khương Dực quay sang, ánh mắt anh lóe lên sự ngông cuồng vốn có: "Bà Hạnh, bà có thể giám sát hành động của chúng tôi, nhưng vị giác của cô ấy thuộc về tôi. Nếu bà không phiền, hãy cứ tiếp tục đọc tờ báo của mình đi."
Sự thẳng thừng của Khương Dực khiến bà Hạnh im lặng. Diệp Ninh nhận lấy chiếc kẹo, vị ngọt thanh của dâu lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng vị ngọt trong tim cô còn đậm sâu hơn thế.
Trước khi buổi hẹn kết thúc, khi bà Hạnh đang bận nghe điện thoại, Khương Dực nhanh chóng ghé sát vào tai Diệp Ninh, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình:
"Trong cuốn sách em đưa, ở trang 102... có một bí mật của tôi."
Buổi hẹn kết thúc trong sự luyến tiếc. Khương Dực đứng nhìn chiếc xe sang trọng chở Diệp Ninh đi khuất rồi mới lên chiếc mô tô của mình.
Tối hôm đó, Diệp Ninh hồi hộp mở trang 102 của cuốn sách. Giữa những dòng chữ in khô khan về quản trị, Khương Dực đã dùng bút mực đen vẽ một hình vẽ nguệch ngoạc: Một chiếc xe mô tô nhỏ xíu đang chở một đóa hoa nhài đi về hướng mặt trời. Phía dưới là một dòng chữ nhỏ đến mức khó tin là do một gã trai hư viết ra:
"Mỗi ngày trôi qua, anh đều đang cố gắng để trở thành người đàn ông xứng đáng đứng bên cạnh em dưới ánh nắng này. Đợi anh nhé."
Diệp Ninh áp cuốn sách vào ngực, nước mắt rơi lã chã nhưng môi lại mỉm cười. Một năm dường như vẫn còn rất dài, nhưng cô biết, họ đang cùng nhau đếm ngược từng ngày để được tự do.